Chương 36: Địa ngục trên biển

Gió trên bãi biển thổi lạnh buốt. Khương Tuế quấn chặt áo quanh người, cẩn thận men theo hướng chiếc thuyền cứu hộ neo đậu mà đi.

Trần Kiến Khanh đã dẫn đám người truy đuổi rời đi, còn lũ nhân ngư trên đảo thì đang hỗn loạn. Ánh đèn pin lia loạn khắp nơi, như những con mắt của Tử Thần đang truy tìm con mồi, một khi bị ánh sáng ấy chiếu tới, gần như không còn cơ hội thoát khỏi số phận tử vong. Từ xa, tiếng người hét vang vọng:

"Y chạy về hướng rặng đá ngầm phía nam!"

"Chặn y lại! Khu vực đó địa hình phức tạp, để y vào trong là khó mà tìm được!"

"Mẹ nó! Quản lý dặn rồi trừ tiến sĩ ra, gặp ai cũng được phép nổ súng!"

Tiếng súng đanh gọn vang lên giữa đêm đen, bầy chim biển kinh hoàng kêu thét bay tán loạn. Khương Tuế lầm lũi đi trong bóng tối, bước chậm mà thận trọng. Nhờ có Trần Kiến Khanh và Ansel dẫn dụ phần lớn lực chú ý, hành trình của y đến giờ vẫn xem như an toàn. Cafu hẳn đang nghĩ rằng y vẫn còn kẹt trong sào huyệt của Ares, nên nhất thời chưa nhận ra vẫn còn một kẻ cần "bắt sống". Nhờ vậy, sau khi hai người kia xuất hiện, phần lớn binh lực đều đã bị phân tán.

Cuối cùng, y cũng nhìn thấy chiếc thuyền cứu hộ. Nó nằm im lìm bên bờ, cột buồm phất phơ trong gió, từ xa nhìn lại, thân thuyền đen kịt chẳng khác nào một con quái thú đang nhe nanh múa vuốt giữa đêm tối, dữ tợn và quỷ dị đến rợn người.

Khương Tuế len lén áp sát. Để tiết kiệm năng lượng, quanh thuyền chỉ đốt đuốc làm ánh sáng, lửa cháy đỏ rực, soi rõ bốn lính tuần đang tập trung lục soát.

Muốn từ chính diện leo lên gần như là chuyện không tưởng. Sau giây lát suy nghĩ, Khương Tuế quyết định nhảy xuống biển,

âm thầm bơi vòng ra phía mạn thuyền.

Nước biển ban đêm lạnh thấu xương, y sợ làm cho bọn họ chú ý, bơi thật chậm, toàn thân tê cứng như muốn chết cóng nhưng vẫn duy trì nhịp thở ổn định. Một khi tiến sĩ đã muốn làm điều gì, y luôn làm đến mức tốt nhất.

Cuối cùng, y chạm được vào mạn thuyền.

Nắm lấy sợi dây thừng thô ráp buông xuống, Khương Tuế cắn răng, dùng hết sức leo lên. Ma sát khiến lòng bàn tay rách toạc, máu rịn ra, nhưng y nhịn xuống tiếng rên nơi cổ họng. Mất gần hai phút, y mới bò được lên boong, song vẫn không tránh khỏi gây ra một tiếng động nhỏ.

"Cái gì vậy?!" — một giọng cảnh giác vang lên.

Khương Tuế lập tức chui vào sau đống thùng chứa cá, bịt chặt mũi miệng, nín thở.

Bọn tuần tra lắng nghe một lúc, nghi ngờ nói:

"Chẳng nghe thấy gì cả."

"Rõ ràng tôi vừa có tiếng "bộp" mà…"

"Có khi cá nhảy khỏi mặt nước đó?"

"Hoặc là nhân ngư chăng? Mặt biển quanh đây toàn là bọn chúng."

"Hà ha, nhờ phúc tiến sĩ cả đấy. Bọn nhân ngư giờ còn chẳng dám tấn công chúng ta, hành động nhẹ nhàng thôi, đừng lo lắng."

Bọn chúng cười nói rôm rả, dần quên đi âm thanh vừa rồi. Khương Tuế nhẹ nhàng thở ra, nhưng trong lòng lại dấy lên nghi ngờ.

Nói cái gì mà:

"Nhờ phúc tiến sĩ, nhân ngư không dám tấn công"?

Trước đây, rõ ràng chúng cực kỳ hung hãn. chẳng lẽ Ares đã ra lệnh cho chúng kiêng dè y?

Không.... Loài cá ấy tuy có trí tuệ nhất định,

nhưng so với con người gian xảo thì vẫn quá đơn giản. Nhiều nhất, nó chỉ ám ảnh Khương Tuế vì thù hận hay chấp niệm nào đó, chứ không thể khiến toàn bộ nhân ngư dừng tay với người khác.

Y chợt nhớ tới tiếng kêu thảm thiết trước đó, tiếng kêu đó, hình như là của nhân ngư.

Giữa hai chuyện này… liệu có mối liên hệ nào không?

Nhưng bọn người kia chỉ tiện miệng nói một câu rồi thôi, nên Khương Tuế đành tạm gác lại vấn đề này, rón rén tiến vào khoang thuyền. Điều y cần làm đầu tiên không phải là khởi động thuyền, mà là xác nhận lời của Trần Kiến Khanh và Ansel có thật hay không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!