Chương 33: Giống như thần linh giáng thế

Ngay cả một người điềm tĩnh và lạnh nhạt như Khương Tuế, lúc này cũng toát mồ hôi lạnh khắp người.

Cơ sở nghiên cứu biển sâu đã truy tìm suốt bảy năm trời, chỉ mong tìm được chút dấu vết của sinh vật cổ đại này, vậy mà giờ đây, trên mặt biển đen thẫm trước mắt, những sinh vật ấy lại xuất hiện dày đặc.

Một cái liếc nhìn thôi, đã thấy ít nhất phải có đến hàng trăm con nhân ngư, lớn có, nhỏ có, nam có, nữ có, gương mặt chúng đều tuyệt mỹ tinh xảo đến mức phi thực. Nhưng chính vì cái đẹp ấy quá mức hoàn hảo, nên lại mang theo một cảm giác quái dị, khiến người ta vừa bị mê hoặc, vừa âm thầm rùng mình sợ hãi....... Cảm giác này, Khương Tuế từng nếm trải sâu sắc khi đối mặt với Ares.

"Ôi Chúa ơi…" — người thủy thủ lẩm bẩm: "Đây… đây toàn là nhân ngư! Nhiều đến vậy… chẳng lẽ truyền thuyết về đảo nhân ngư là thật sao?!"

Khương Tuế mím chặt môi, bàn tay siết lấy mép boong tàu, khớp ngón tay trắng bệch.

Đối diện cảnh tượng như bước ra từ ác mộng này, điều đầu tiên y nghĩ đến lại là, con tàu đi theo tín hiệu chip định vị gắn trong cơ thể Ares. Nếu họ đã đến gần đảo nhân ngư… chẳng lẽ Ares cũng ở đây sao?

"Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?!"

Cafu từ trong khoang tàu hối hả chạy ra, vừa đi vừa khoác vội áo.

"Lại động đất à?"

"Không phải! Là nhân ngư!" — người thủy thủ hét lớn — "Quản lý, chúng ta đã tìm được đảo nhân ngư rồi!!"

Cafu sững người trong giây lát, rồi lập tức sải bước đến mạn thuyền. Khi nhìn xuống mặt biển, khuôn mặt ông hiện lên một vẻ cuồng nhiệt méo mó đến đáng sợ, giống hệt một kẻ cuồng tín dị giáo vừa gặp được thần linh của mình. Hơi thở ông dồn dập, gần như run rẩy:

"Đảo nhân ngư… Cuối cùng ta đã tìm thấy lại đảo nhân ngư rồi!!"

Allison cũng vội vã chạy theo, nhưng trái với sự phấn khích gần như điên loạn của Cafu, cô vẫn cố giữ bình tĩnh:

"Quản lý, ánh mắt của những nhân ngư này toàn sát khí, e rằng không có ý tốt. Chúng ta phải xử lý thế nào?"

Cafu lập tức quay đầu nhìn về phía Khương Tuế, cố gắng đè nén cảm xúc đang dâng trào:

"Thân ái, hãy nói với bọn chúng đi, nói rằng chúng ta không có ác ý."

Khương Tuế dường như không thể tin được mà đáp:

"Tôi nói với bọn chúng ư? Làm sao mà tôi nói được? Tôi đâu phải nhân ngư!"

"Nhưng cậu có thể giao tiếp với Ares!" — Cafu gằn giọng.

Khương Tuế lạnh lùng đáp:

"Tôi có thể giao tiếp với Ares là vì nó đã học tiếng người, chứ không phải tôi biết tiếng nhân ngư."

Y dừng lại một chút, khóe môi khẽ nhếch lên.

"Hơn nữa, ác ý của bọn chúng là dành cho tôi."

Lúc này, trên boong tàu đã có bảy tám người tụ lại. Nhưng toàn bộ lũ nhân ngư kia, không một ánh mắt nào nhìn đến ai khác ngoài Khương Tuế. Chúng khẽ xì xào với nhau, nói bằng thứ ngôn ngữ xa lạ. Khương Tuế không hiểu được, nhưng từ cách chúng nhìn y, y biết chắc đó tuyệt đối không phải lời tốt đẹp gì.

Cafu còn định nói thêm thì bỗng một con nhân ngư mái có mái tóc nâu trượt lên mặt nước, miệng phát ra một tràng âm thanh.

Khương Tuế nghe không hiểu, nhưng linh cảm nói với y rằng đó là lời mắng chửi.

Bởi ngay sau khi con nhân ngư kia dứt lời, tất cả những con khác đều đồng loạt gào lên phẫn nộ, để lộ hàm răng nhọn hoắt, rồi "BỊCH! BỊCH! BỊCH!" — chúng lại bắt đầu lấy đuôi đập mạnh vào thân tàu!

Dù sức mạnh từng cá thể của chúng không bằng Ares, tên nhân ngư có sức mạnh kh*ng b*, có thể dễ dàng nghiền nát ba lớp kính pha lê chỉ bằng một cú quật nhưng số lượng thì quá khủng khiếp. Khi chúng hợp lực, những cú đánh ấy khiến cả con tàu rung lắc dữ dội, nghiêng ngả dữ hơn cả lúc trước!

"Chết tiệt!!"

"A a a!! Mẹ kiếp, tôi sắp bị sắp té rồi!!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!