Chương 32: Đôi mắt

Ông đứng dậy, ép vai Khương Tuế xuống.

"Cậu tức giận sao? Vì tôi làm con cá đó bị thương à?"

"Thân ái, cậu… yêu con dã thú đó sao?"

Câu cuối cùng khiến giọng Cafu đột nhiên trở nên lạnh lẽo, đầy chán ghét, oán hận, đố kỵ, cùng hàng loạt cảm xúc đen tối cuộn trào. Ánh mắt ông trong khoảng khắc ấy hung tợn cực kỳ.

"Nếu cậu dám yêu con cá đó, tôi sẽ giết cậu. Nhớ cho kỹ."

Bàn tay Khương Tuế cứng đờ đẩy ông ra, lạnh lùng nói:

"Anh điên rồi à? Tôi sao có thể....."

"Cũng đúng." — Cafu lập tức thu lại khí thế đáng sợ, nở nụ cười bình thản, "Tôi biết cậu đã nhiều năm, cậu trước nay vốn là kiểu người không tim không phổi, không đặt ai trong mắt, huống hồ là một loài hạ đẳng như nó."

Trên mặt Khương Tuế không biểu lộ phản ứng gì, nhưng trong lòng bàn tay đã rịn đầy mồ hôi lạnh.

Cafu hiểu y quá rõ, thậm chí đã tính đến cả việc y sẽ bỏ mặc Ares bị thương để quay đi không ngoảnh lại.

Trước mặt Cafu, y chẳng thể giấu nổi điều gì.

Khương Tuế ngẩng cằm, chỉ về phía Trần Kiến Khanh và Ansel bị trói trong góc:

"Còn bọn họ thì sao? Vì sao lại ở đây?"

Cafu khinh miệt nói:

"Đám người ở tổng bộ, mấy kẻ tự cao tự đại ấy, phát hiện ra tôi nhiều năm nay vẫn luôn điều tra về đảo nhân ngư, nên mới phái hai tên này đến giám sát. Chỉ vậy thôi."

Cũng giống như Cafu hiểu rõ y, Khương Tuế cũng nhìn thấu người đàn ông đã quen biết tám năm này. Ý của Cafu quá rõ ràng rồi:

Tổng bộ đã cử Trần Kiến Khanh và Ansel đến điều tra mục đích của ông ta ư? Vậy thì ông ta sẽ mang theo cả hai đi, để chính mắt họ chứng kiến đảo nhân ngư, để họ không còn gì để nghi ngờ.

Đó chính là phong cách của Cafu, ngạo mạn, tự tin, luôn ẩn mình mà vẫn nắm trọn thế chủ động.

"Thế nào, thân ái?" — Cafu mỉm cười, nho nhã đưa tay ra mời — "Bây giờ, cậu có muốn gia nhập cùng tôi không? Cùng tôi trở thành người chứng kiến khi tìm được đảo nhân ngư."

Khương Tuế rũ hàng mi dày xuống, im lặng thật lâu, rồi mới đưa tay ra, song không buông ngay mà nói:

"Tôi chỉ muốn hỏi một điều."

Cafu gật đầu.

"Nếu là cậu, bao nhiêu câu hỏi tôi cũng sẵn sàng trả lời."

"Vì sao anh nhất định phải tìm được đảo nhân ngư?"

Nụ cười của Cafu khựng lại trong thoáng chốc, chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi ông lại trở về vẻ thản nhiên như thường. Tựa hồ như biểu hiện ấy chỉ là ảo giác của người đối diện.

Ánh mắt ông dõi vào khoảng không xa xăm, giọng nói như chìm trong hồi ức:

"Tôi từng để lại ở nơi đó một thứ. Và tôi phải… lấy lại nó."

Khương Tuế hỏi:

"Một thứ mà ông đã tìm suốt hơn hai mươi năm trời?"

"Đúng vậy." — Cafu trả lời:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!