Chương 28: Ngài yêu cái thứ nhân ngư đó sao?

"……" Y lạnh mặt ngồi xổm xuống.

"Xắn ống quần lên, để tôi xem."

"Không sao đâu." Trần Kiến Khanh đau đến sắc mặt trắng bệch, nhưng vẫn cố gắng mỉm cười:

"Cũng không phải đau lắm."

Khương Tuế ngước mắt.

"Những lời như thế, tôi không muốn phải nói lần thứ hai."

"Được thôi." Trần Kiến Khanh bất đắc dĩ thở dài, chậm rãi vén ống quần đen lên. Cẳng chân thon dài lộ ra, nhưng trên đó quấn đầy băng vải đã thấm đẫm máu, loang lổ đỏ sẫm, hoàn toàn khác hẳn câu "không sao" mà hắn vừa nói.

Khương Tuế nhíu chặt mày, đưa tay muốn tháo băng, nhưng Trần Kiến Khanh giữ lấy cổ tay y, thở hổn hển, nói:

"Tiến sĩ, ngài đừng nhìn thì hơn. Đây là vết thương bị thép xuyên qua, trông… không đẹp lắm."

Khương Tuế ngạc nhiên:

"Thương tích nghiêm trọng như vậy, cậu còn lặn lội đi xa đến tận bờ biển để tìm tôi?!"

Hơn nửa đêm không ngủ, còn cố chấp đứng đây chịu giày vò, cái chân này, chẳng lẽ không cần nữa sao?!

"…… Xin lỗi." Trần Kiến Khanh rũ hàng mi đen nhánh.

"Tôi chỉ là… rất muốn có được một đáp án."

Khương Tuế hít sâu, không nói thêm, trực tiếp tháo băng vải. Chỉ thấy một vết thương dữ tợn, da thịt lật ra, máu đỏ sẫm dính chặt quanh chỗ thép xuyên qua, nhìn thôi đã rợn người.

Trần Kiến Khanh bất đắc dĩ cười:

"Tôi đã nói là không đẹp rồi mà, tiến sĩ."

Đẹp hay không, đây đâu phải vấn đề vào lúc này?!

Khương Tuế mím môi.

"Tôi đi gọi bác sĩ thay thuốc cho cậu."

Trần Kiến Khanh lại vội nói:

"Đã khuya lắm rồi, không cần quấy rầy bác sĩ nữa. Ông ấy tuổi đã cao, nửa đêm bị đánh thức sẽ khó ngủ lại."

Khương Tuế ngẩng lên, dưới ánh trăng lạnh, y thấy trán Trần Kiến Khanh túa đầy mồ hôi lạnh vì đau. Vết thương này nếu không xử lý ngay, khả năng nhiễm trùng lấy mạng là rất cao, vậy mà người kia còn lo cho giấc ngủ của người khác.

Trên đời này, sao lại có một Trần Kiến Khanh vừa ngốc nghếch vừa tử tế đến thế?

Nếu vết thương này không phải vì mình mà hắn chịu, Khương Tuế đã mặc kệ từ lâu. Nhưng lúc này, y nhẫn nhịn, thấp giọng hỏi:

"Vậy cậu muốn làm thế nào?"

"Trong phòng tôi có hòm thuốc." Trần Kiến Khanh đáp, "Tôi tự xử lý sơ qua cũng được… chỉ là giờ e là không thể tự đi nổi. Có thể phiền ngài đỡ tôi về không?"

"Phiền phức." Khương Tuế khẽ hừ, nhưng vẫn dùng sức kéo hắn dậy. Phần lớn trọng lượng cơ thể Trần Kiến Khanh đều dồn lên người y. Khương Tuế lại hừ nhẹ một tiếng, thầm nghĩ: Sao thân hình cao lớn vậy mà nặng như một khối sắt chết dí thế này.

Nhưng vì sĩ diện, tiến sĩ không bao giờ chịu nói ra. Y cắn răng, th* d*c từng chặng, dìu Trần Kiến Khanh trở về phòng.

Điều kiện ở phòng vốn thiếu thốn. Phòng của Khương Tuế đã được xem là tốt nhất, có cả phòng tắm riêng. Còn phòng của Trần Kiến Khanh thì nhỏ hẹp, ngoài chiếc giường và cái ghế thì chẳng còn chỗ để gì khác. Ưu điểm duy nhất là được hắn thu dọn gọn gàng, sạch sẽ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!