Người phụ trách an toàn chứng kiến cảnh tượng ấy, toàn thân cứng đờ, mồ hôi tuôn ướt đẫm. Tiếng rên bi thương của nhân ngư vang vọng, mang theo sức mạnh mê hoặc lòng người, như muốn khắc sâu nỗi đau xé lòng này vào tim từng kẻ có mặt. Người phụ trách an toàn chỉ cảm thấy đôi chân mình như bị chặt đứt đến tê dại, cơn đau thấu xương như bóp nghẹt trái tim, khiến hắn kinh hãi lùi lại hai bước.
Ansel, vốn là người từng trải qua nhiều biến cố lớn, chỉ sững lại trong thoáng chốc rồi lập tức lao tới, ôm Khương Tuế từ trong vòng tay Ares ra. Gương mặt tiến sĩ trắng bệt, hàng mi run rẩy không ngừng, như thể không dám tin vào điều vừa chứng kiến.
Không ai hiểu rõ hơn y sự kh*ng b* chỉ trong khoảnh khắc ấy. Miệng cửa thoát hiểm sụp xuống chẳng khác nào một lưỡi kiếm treo lơ lửng trên đỉnh đầu, vốn đã đáng sợ đến cực điểm, huống hồ khi nó thật sự giáng xuống, nỗi kinh hãi ấy có thể khiến linh hồn người ta tan vỡ.
Máu tươi văng tung tóe lên gương mặt Khương Tuế.
Ngay khi y sắp bị chôn vùi dưới lớp bê tông và thép, chính Ares đã lao đến kéo y thoát khỏi miệng hầm, ôm chặt vào lòng. Khương Tuế được nhân ngư bảo vệ che chắn, còn Ares lại thê thảm chẳng khác nào một xác chết.
Máu dưới thân nó loang thành vũng lớn, mùi tanh nồng của sắt rỉ tràn ngập trong không khí, nhấn chìm toàn bộ giác quan của Khương Tuế.
Người phụ trách an toàn hoảng hốt hét lên:
"Tiến sĩ, ngài Stuart, sóng thần sắp ập đến rồi, xin mau rời đi!"
"Đem nó đi cùng." Khương Tuế xoay người, nắm chặt cổ áo Ansel:
"Phải đưa nó theo!"
Dù yêu cầu ấy quá đỗi bất ngờ, Ansel vẫn trầm giọng đáp ứng:
"Được."
Nhưng người phụ trách an toàn lập tức cắt ngang:
"Không được đâu, tiến sĩ! Chúng ta không còn chỗ trống nữa. Cùng lắm chỉ có thể đưa thêm ba người, không thể mang nó theo!"
Tất cả mọi người đều ngây ngẩn.
Chỉ còn lại ba chỗ, nghĩa là sẽ có một mạng người bị bỏ lại nơi này.
Bọn họ trao đổi quá nhanh, Ares không hoàn toàn nghe rõ. Hoặc có lẽ, nó chẳng màng đến những lời ấy. Nó chỉ nhìn gương mặt Khương Tuế trắng bệch đến gần như trong suốt, rồi gắng gượng đưa tay chạm vào gò má y, giọng khàn khàn:
".... Nevermind." (Không sao đâu)
"Don't ..... cry for me." (Đừng... khóc vì ta)
Lúc này Khương Tuế mới nhận ra, từ bao giờ nước mắt đã lăn dài trên má mình.
Ares vươn bàn tay có màng mỏng, định lau đi giọt lệ ấy, nhưng Khương Tuế lại nắm chặt lấy tay nó, giọng nghẹn ngào:
"Ares, đồ ngốc... Ta không cần ngươi, ngươi hiểu không?"
"Don't worry." (Đừng lo) Thấy nước mắt y càng tuôn nhiều hơn, Ares vội vàng cuống quýt, bối rối nói:
"I will be fine." (Ta sẽ ổn thôi)
Khương Tuế bất chợt gạt tay nó ra, gượng đứng dậy, quay sang Ansel:
"Đi."
Ansel cúi mắt nhìn Ares:
"Còn nó thì sao..."
Khương Tuế không đáp, chỉ lặng lẽ bước về phía cửa khoang thuyền cứu hộ.
Ares nhìn theo bóng lưng ấy, ánh mắt từ ngờ vực chuyển thành hoảng hốt rồi không thể tin nổi. Nó kéo lê chiếc đuôi đã đứt một đoạn, gắng gượng bò thêm vài bước, để lại vệt máu loang dài rợn người, như muốn đuổi kịp Khương Tuế. Nhưng y càng đi càng nhanh, bỏ mặc nó lại phía sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!