Chương 26: Đứt đuôi

Trần Kiến Khanh đi rất nhanh. Khương Tuế tựa lưng vào vách tường, ngồi sụp xuống, ép mình giữ bình tĩnh để khỏi hoảng loạn xông ra ngoài. Ansel vẫn kề bên, có thể nhìn rõ: cho dù Khương Tuế vừa nãy đáp lời Trần Kiến Khanh bằng giọng run run yếu thế, thậm chí nghe có chút đáng thương, thì gương mặt y vẫn lạnh băng, không đổi sắc.

Chỉ bằng vài câu nói, tên em họ ngốc nghếch kia đã bị dỗ đến mức sẵn sàng lên núi đao, xuống biển lửa vì y, chết cũng cam nguyện. Thật đúng là...…

Ánh mắt Ansel thoáng phức tạp:

"Cậu ta đối với cậu như vậy, cậu chỉ có thái độ đó thôi sao?"

"Thái độ gì?" Khương Tuế hỏi lại.

"… Lạnh nhạt, thờ ơ."

Khương Tuế điềm nhiên đáp:

"Vậy anh cho rằng tôi nên có thái độ gì? Cách cánh cửa này, cùng cậu ta diễn một màn sinh ly tử biệt? Hay khuyên cậu ta mau chạy thoát, đừng để ý tới tôi? Nếu cậu ta đã lựa chọn tới tìm tôi, tức là đã quyết tâm cứu tôi, vậy tôi cần gì phải nói những lời vô nghĩa đó?"

"?" Ansel nghẹn lời. Lời này nghe thì có lý, nhưng sao vẫn thấy chỗ nào đó không đúng.

"Cậu thật biết cách lợi dụng lòng người." Ansel nói.

"Anh đang khen tôi." Khương Tuế day day huyệt thái dương đang nhức nhối. Ngay lúc ấy, chấn động bỗng dữ dội hơn hẳn, như thể toàn bộ thế giới rơi vào tay thần minh chơi lắc tung xúc xắc: đất, biển, kiến trúc, con người… tất cả đều quay cuồng điên đảo. Giá sách trong phòng đổ rầm rầm, đèn trên trần lóe sáng rồi phát ra tiếng "xoẹt xoẹt", lúc tắt lúc bật, nguy hiểm cực điểm.

Ansel mặt thoáng u ám:

"Nguồn điện cũng gặp sự cố."

Câu tiếp theo hắn không nói ra, nhưng cả hai đều hiểu rõ: nếu mạch điện căn cứ hỏng, thì dù Trần Kiến Khanh có sửa lệnh ở trung tâm điều khiển, cánh cửa này cũng không mở được. Họ chỉ có thể bị nhốt lại, chờ chết.

Điều duy nhất có thể làm lúc này, là cầu mong Trần Kiến Khanh có thể nhanh hơn một chút, nhanh hơn nữa.

"Xoạt" một tiếng, một bóng đèn rơi xuống, mảnh vỡ tung tóe. Ansel theo bản năng lao lên che chắn cho Khương Tuế, ngăn y bị thương. Làm xong động tác ấy, hắn mới giật mình, tại sao bản thân lại muốn bảo vệ y?

Nhưng chưa kịp nghĩ, cơn chấn động mới dữ dội hơn cuốn đến. Lần này, toàn bộ sàn nhà nghiêng hẳn, không cách nào đứng vững. Cả hai theo quán tính ngã lăn, Ansel phản ứng cực nhanh, ôm chặt Khương Tuế vào lòng.

Bàn ghế, giá sách, thậm chí sofa, giường… tất cả đều trượt điên cuồng theo chấn động. Ansel không tránh khỏi bị va đập, bật kêu một tiếng, nhưng lại càng ôm Khương Tuế chặt hơn. Thân thể mảnh khảnh của tiến sĩ này, chỉ cần đâm vào v*t c*ng thôi cũng có thể ngất ngay; Ansel tuyệt đối không muốn kéo theo một người hôn mê để tìm đường sống.

Đèn trên trần chập chờn sáng tắt, khiến phòng lúc sáng lúc tối, mọi thứ mờ mịt. Khương Tuế bị ép chặt vào ngực Ansel, xương sườn cứng rắn kia khiến y hoa mắt choáng váng, mũi cay xè, đành co người lại, níu chặt áo Ansel để tự bảo vệ mình khỏi chấn động.

Nếu bỏ qua hoàn cảnh hiểm ác hiện tại, thì đây quả thực là một cái ôm cực kỳ thân mật, gần như không còn khoảng cách nào giữa hai người. Tai Khương Tuế dán vào lồng ngực Ansel, nghe rõ tiếng tim đập dồn dập. Sau một cú va mạnh vào tường, Ansel bật kêu, Khương Tuế ngước mắt nhìn, khẽ thì thầm:

"Tim anh đập nhanh quá."

"……" Cơ thể Ansel thoáng cứng đờ, sau đó bật cười th* d*c:

"Trong tình cảnh này, tim ai mà chẳng đập nhanh?"

Giọng hắn khàn khàn, mang theo vẻ gợi cảm trầm thấp đặc trưng của đàn ông trưởng thành. Khoảng cách quá gần, khiến vành tai Khương Tuế cũng run lên tê dại.

Trong ánh sáng chập chờn, hơi thở hai người quấn lấy nhau, nhịp tim dường như cũng hòa làm một, tạo nên một bầu không khí ái muội khác thường. Khương Tuế khẽ nói:

"Anh thật xảo quyệt."

"Hửm?" Ansel đáp, "Tôi có nói gì đâu."

"Anh thở, tim đập, thậm chí cả mạch đập… đều rất xảo quyệt."

"……" Quả đúng là muốn ghép tội thì không thiếu cớ. Ansel bật cười, nửa giận nửa bất lực:

"Thì có thể làm gì bây giờ, nhẫn nhịn đi thôi, tiến sĩ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!