Chương 24: Người theo đuổi

Ansel Stuart xuất thân từ một gia tộc quý tộc nào đó, trong nhà đối với việc giáo dục con cái vô cùng nghiêm khắc. Không chỉ yêu cầu phải học một chút mỹ thuật, âm nhạc để rèn luyện tình cảm, dùng khi cần thiết để khoe mẽ, mà còn bắt buộc phải học quyền thuật, nhu đạo, để phòng thân.

Theo tin tức Allison thu thập được, vị Stuart tiên sinh này trong âm nhạc và mỹ thuật có thể dùng bốn chữ "trời sụp đất nứt" để hình dung, nam sinh thì trầm mặc, nữ sinh rơi lệ. Nhưng trong chuyện đánh nhau thì lại học rất giỏi, trưởng thành không bao lâu đã nhập ngũ, hai năm trước mới xuất ngũ. Hiện tại, hắn làm phó quản lý ở căn cứ Địa Trung Hải trên mặt đất, kỳ thực cũng xem như một nhân tài bị bỏ phí.

Nhờ từng có quãng thời gian quân ngũ nên Ansel không hề kiêng khem gì, khẩu vị cũng không kén ăn.

"Tiến sĩ, ngài hỏi chuyện này làm gì?" Allison buông chiếc notebook trong tay, trên màn hình ghi đầy những thông tin cô gom góp về Ansel.

Khương Tuế đáp: "Trả nợ."

"Hả?" Allison càng thêm mơ hồ.

Khương Tuế dặn dò: "Lát nữa cô đi căn

-tin, đến bảy giờ tối thì cho người mang vài món ăn đến phòng tôi."

"À, được." Allison gật đầu.

Khương Tuế lập tức quay về với công việc dở dang trên tay.

Trước đó, rất nhiều khay nuôi cấy bị phá hỏng chỉ trong một đêm, giờ tất cả đều phải làm lại từ đầu. Đám nghiên cứu viên oán thán không ngớt, nhưng khi thấy Khương Tuế cũng cùng họ bận rộn, chẳng ai dám than phiền thêm.

Tiến sĩ có một điểm tốt, đó là sẽ không chỉ biết ngồi chỉ tay năm ngón, bắt cấp dưới chạy đôn chạy đáo, còn mình thì thảnh thơi chờ thành quả.

Kết thúc một ngày bận rộn, Khương Tuế xoay xoay chiếc cổ có phần cứng nhắc. Như thường lệ, y là người cuối cùng rời khỏi phòng thí nghiệm. Nhưng trước khi đi, Ares bỗng lên tiếng:

"Dangerous." (Nguy hiểm.)

"Cái gì?" Khương Tuế nhíu mày.

Đôi mắt xanh lam sâu thẳm của Ares nhìn chằm chằm y, gương mặt tuấn mỹ hiếm khi không có bất kỳ biểu cảm nào:

"Get out of here." (Rời khỏi nơi này.)

Khương Tuế quay lại gần bể nước: "Tại sao?"

"I am not sure." (Ta không chắc.)

"Very dangerous." (Rất nguy hiểm.)

Trình độ ngôn ngữ loài người của Ares thậm chí còn không bằng một đứa trẻ mẫu giáo. Nó chỉ có thể diễn đạt những điều đơn giản, còn khái niệm phức tạp thì vô cùng khó khăn. Thấy lông mày Khương Tuế ngày càng nhíu chặt, nó vội vàng tuôn ra một tràng dài bằng ngôn ngữ của nhân ngư. Nhưng lần này thì hay rồi, Khương Tuế chẳng hiểu lấy một chữ.

Y nâng tay nhìn đồng hồ, nói:

"Ngày mai rồi nói. Ta còn có việc."

"Ngày mai lúc chín giờ sáng, ta sẽ đến cho ngươi ăn. Khi đó ngươi có thể từ từ nói cho ta nghe."

Ares bực bội quất mạnh chiếc đuôi xuống nước, tạo thành âm thanh rầm rầm, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng dáng mảnh khảnh của tiến sĩ rời khỏi phòng nghiên cứu.

Cái gọi là "có việc", tất nhiên không phải vì con cá kia. Y đã hẹn ăn tối cùng Ansel.

Buổi chiều, khi nhận được lời mời do nghiên cứu viên chuyển lại, Ansel quả thật hết sức kinh ngạc. Trong mắt hắn, khả năng Khương Tuế muốn băm hắn ra làm mồi cho cá còn cao hơn khả năng mời hắn ăn cơm.

Ở thế giới dưới nước hay tại căn cứ Địa Trung Hải, số người muốn mời Ansel ăn tối không hề ít. Có kẻ tham quyền, có kẻ hám sắc, phần lớn đều mang đủ loại mục đích riêng. Chính vì vậy, hắn lại càng tò mò: Khương Tuế mời hắn ăn cơm, rốt cuộc là muốn đạt được điều gì?

6 giờ 40 phút, Ansel mở cửa, chuẩn bị đi đúng hẹn. Nhưng đi được vài bước, hắn lại khựng lại, quay về phòng tắm rửa và thay một bộ quần áo khác.

Khương Tuế là kiểu người nhìn qua đã biết cực kỳ ưa sạch sẽ. Vừa từ phòng tập luyện bước ra, hắn biết tiến sĩ tám phần sẽ thấy chướng mắt, thậm chí thẳng thừng đóng cửa ngay trước mặt hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!