"Hiện tại, tốt nhất là ngươi nên thành thật khai rõ với ta." Khương Tuế hạ giọng:
"Nếu không, ít nhất trong ba ngày tới, ngươi đừng hòng được gặp ta."
Ares khẽ phát ra một tiếng gầm gừ kỳ quái trong cổ họng, âm thanh nghe như đang ở thế yếu, chậm rãi thốt ra mấy từ rời rạc:
"Eyes." (Đôi mắt)
"Researcher." (Nghiên cứu viên)
"Control." (Khống chế)
Lời nó nói loạn xạ, chẳng đầu chẳng đuôi, nhưng Khương Tuế lại thần kỳ mà hiểu được.
"Ý ngươi là… ngươi đã khống chế một nghiên cứu viên để hắn mở bể nước cho ngươi?"
"Ừm." Ares nghiêng mắt nhìn y, vẻ mặt mong chờ, đôi mắt kia sáng rực như con chó con vừa học được trò bắt tay, ngậm đĩa bay đồ chơi vẫy đuôi đợi chủ nhân khen ngợi.
Khương Tuế không chút biểu cảm, giáng xuống đầu nó một cái tát:
"Ngươi chẳng lẽ còn đợi ta khen ngợi sao?"
"Why not?" (Vì sao lại không?)
Khương Tuế thở dài, từ bỏ việc trao đổi với một con cá đầu óc chỉ toàn mớ phế liệu, đứng dậy nói:
"Trở về trong bể đi. Không được phép khống chế nghiên cứu viên thêm lần nào nữa. Nếu ta còn phát hiện…"
Y chưa kịp nói hết câu, nhưng Ares đã hiểu rõ.
Tiến sĩ dường như trời sinh đã có khả năng nắm bắt nhược điểm của người khác, lấy đó làm đòn bẩy để đạt được lợi ích cho mình. Một khi bị y bóp trúng điểm yếu, đối phương chẳng khác nào con thú bị nhốt trong lồng, dù có giãy giụa thế nào cũng khó thoát khỏi cái lồng mang tên Khương Tuế.
Đúng lúc ấy, cửa phòng thí nghiệm vang lên một tiếng "tích", có người bước vào. Khương Tuế lập tức ngẩng lên, lạnh lùng quát:
"Tôi không cho phép ai vào."
"Tôi chỉ là quá lo cho ngài thôi."
Người vào không ai khác chính là Trần Kiến Khanh, đã thay một bộ quần áo khác. Hắn bình thản quét mắt nhìn khắp phòng, cuối cùng dừng ánh nhìn nơi khóe mắt ửng đỏ, đôi môi hơi sưng của vị tiến sĩ.
Hắn biết chắc, dấu vết kia không phải do mình tạo ra, bởi hắn không bao giờ giống loài chó, cắn xé môi tiến sĩ để lại vết thương như thế.
Nụ cười nhạt nơi khóe môi Trần Kiến Khanh dần lạnh xuống. Hắn hoàn toàn coi Ares như không tồn tại, chỉ lẳng lặng cởi áo khoác của mình, khoác lên người Khương Tuế:
"Người ngài ướt sũng, dễ nhiễm lạnh lắm."
Vừa rồi khi bị Ares ép buộc, thân thể y nóng ran. Nhưng giờ đây bình tĩnh lại, đúng là bắt đầu thấy lạnh. Khương Tuế không từ chối, tiếp nhận áo khoác còn vương hơi ấm cơ thể. Ngược lại, Ares tỏ rõ bất mãn, phát ra tiếng rít uy h**p.
Khương Tuế quát:
"Còn không mau trở về bể nước!"
"……" Ares miễn cưỡng, chậm chạp trườn về bể nước.
Lúc này nó ra vẻ nghe lời đến lạ, không hề giống dáng vẻ bạo ngược như Allison từng mô tả. Trần Kiến Khanh bỗng dưng thoáng thấy một chi tiết, sắc mặt khẽ biến. Hắn nắm lấy cổ tay Khương Tuế, dùng khăn giấy chậm rãi lau sạch bàn tay y.
Lúc này Khương Tuế mới chú ý đến thứ dính trên tay mình. Y không biểu lộ gì, mặc kệ Trần Kiến Khanh lau khô rồi mới lạnh nhạt nói:
"Đừng tưởng lấy chút lấy lòng mà khiến tôi từ bỏ ý định đuổi việc cậu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!