Khương Tuế bước lên phía trước hai bước, đầu ngón tay chạm vào mặt kính lạnh băng của bể pha lê. Ares cũng áp sát bàn tay có màng vào, như muốn xuyên qua lớp thủy tinh dày nặng ấy để cùng y đan mười ngón vào nhau.
Chóp mũi Ares dán lên mặt kính, giọng nói càng trở nên dịu dàng:
"Duckey… let me out." (Bảo bối… thả ta ra ngoài.)
Khương Tuế khựng người, nửa thân mình đã theo bản năng nghiêng về phía bàn điều khiển. Nhưng y bỗng bừng tỉnh, giận dữ quát:
"Ngươi lại thôi miên ta!"
Ngay từ đầu y đã biết con cá này tà đạo đến mức nào. Chỉ cần đối diện với ánh mắt nó, con người sẽ bị mê hoặc, tự giác mà nghe theo mệnh lệnh của nó. Thế nhưng y vẫn chưa bao giờ nghiên cứu ra được rốt cuộc nguyên lý của nó là gì.
Ares lại nhìn y bằng ánh mắt vô tội, như thể chẳng hề hiểu y đang nói gì.
Khương Tuế nhếch khóe môi.
"Được thôi. Vậy ngươi cứ ở lại đây."
"No." Ares dùng móng đập mạnh vào lớp kính, biểu lộ sự bất mãn, rồi lại lặp lại từ quen thuộc: "Uncomfortable." (Khó chịu.)
Con cá này đúng là gian xảo, diễn xuất chẳng hề tệ, nhưng đồng thời nó cũng có kiêu ngạo riêng. Khương Tuế tin nó sẽ không hạ mình đến mức giả vờ để lừa y. Y cau mày, ngẫm nghĩ rồi nói:
"Ta có thể thả ngươi ra, nhưng sau đó ngươi phải ngoan ngoãn quay lại."
"En." Nhân ngư phát ra âm tiết ngắn ngủi.
"I promish." (Ta hứa.)
Khương Tuế thầm nghĩ: bản thân đúng là điên rồi, thế mà lại đi tin lời cam đoan của một con cá, còn dám mở cửa thả ra một sinh vật đầy sức phá hoại.
Cửa bể vừa hé, Ares đã lao vụt ra. Khương Tuế chưa kịp phản ứng đã bị nó đè ngã xuống đất. Tiếng kêu hoảng hốt còn chưa thoát ra khỏi môi đã bị nụ hôn nóng bỏng của nhân ngư chặn lại. Móng tay sắc bén đã thu lại, chỉ còn bàn tay có màng mềm mại v**t v* gương mặt y.
Nụ hôn cuồng nhiệt khiến đầu óc Khương Tuế choáng váng. Nhưng ngay khi cảm giác quần áo bị lột xuống, y lập tức bừng tỉnh, chống tay lên ngực đối phương, nghiêm giọng hỏi:
"Ngươi rốt cuộc bị làm sao?"
"Hot." Ares ngậm vành tai y, giọng mang theo sự tủi thân. Nó kéo tay y áp lên lưng mình rồi nói:
"Unwell." (Không khỏe.)
Bình thường, nhiệt độ cơ thể nhân ngư thấp hơn loài người, nhưng lúc này, ngón tay Khương Tuế tiếp xúc với làn da Ares, y cảm nhận được độ ấm chẳng khác gì y. Rõ ràng có thể thấy Ares đang sốt cao.
Khương Tuế gắng sức bò ra khỏi vòng tay nó:
"Ta đi gọi bác sĩ…"
Nói xong lại thoáng chần chừ: có lẽ phải gọi thú y mới đúng, vì Ares đâu phải con người.
Nhưng nhân ngư lập tức túm lấy mắt cá chân y, kéo y trở lại. Những nụ hôn dày đặc rơi xuống gáy, Khương Tuế nghe thấy giọng nó mơ hồ, khàn khàn:
"…Mating." (Giao phối.)
Khương Tuế trợn mắt nhìn trần nhà, trong đầu bỗng lóe lên một suy đoán táo bạo.
Nếu coi Ares là một cá thể giống nhân loại, thì tình trạng hiện tại chẳng phải rất giống bị chuốc thuốc sao? Có lẽ khi nhân ngư bước vào thời kỳ giao phối, cơ thể sẽ tiết ra một loại k*ch th*ch thần kinh nào đó, khiến chúng trở nên táo bạo, hung hãn. Nếu không tìm được bạn tình, chúng thậm chí còn sốt cao như một cách thúc đẩy sinh sản?
Khương Tuế sốt ruột muốn chộp lấy notebook để ghi lại quan sát này. Nhưng Ares không cho y cơ hội, chỉ nóng nảy cọ xát vào người y.
"Ngươi là Teddy sao?!" Khương Tuế tức giận quát, kéo mạnh mái tóc đen của Ares, cố vươn tay với lấy cuốn sổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!