Chương 2: Nhân ngư mở mắt

Loài cá thông thường chắc chắn không thể tiết ra loại dịch nhầy này.

Trong mùi tanh còn lẩn khuất một vị ngọt khó diễn tả bằng lời.

Chẳng lẽ Allison còn lén nuôi thêm sinh vật nào khác?

Khương Tuế nhíu mày, ấn chuông gọi người hầu bước vào, ném chiếc gối cho đối phương:

"Lấy mẫu dịch trên gối đi kiểm tra, ngày mai phải đưa báo cáo kết quả cho tôi."

"Vâng, thưa tiến sĩ." – Nghiên cứu viên đáp gấp gáp.

"Còn nữa, ngày mai cho người kiểm tra toàn bộ phòng tôi, hẳn là có sinh vật nào đó đã lẻn vào."

Nghiên cứu viên gật đầu, vội vã rời đi.

Khương Tuế thay khăn trải giường mới. Có lẽ vì quá mệt mỏi, vừa nằm xuống chưa đến mười phút, y đã chìm vào giấc ngủ.

Nhưng giấc ngủ ấy lại chẳng hề yên ổn.

Y nằm mơ một giấc mộng đặc quánh, mơ như rơi vào một thứ chất lỏng tanh nồng, ngọt ngấy. Có vật gì đó lạnh buốt quấn chặt lấy mắt cá chân y, chậm rãi cọ xát. Y cảm nhận rõ từng lớp vảy mịn trượt trên da, để lại những vết rát đau râm ran.

Tựa hồ còn có vật gì đó đang l**m láp ngón tay y.

Ướt át, nhớp nháp, lạnh lẽo, mỗi lần đầu lưỡi lướt qua đều truyền đến một luồng rùng mình như bị điện giật. Y muốn hất nó ra, nhưng ngón tay lại bị nhẹ nhàng m*t lấy. Rõ ràng y cảm nhận được hàm răng nhọn hoắt của nó, sắc bén đến mức có thể dễ dàng cắn đứt ngón tay y.

Trong giấc mộng tối tăm, tất cả đều méo mó, nhập nhằng. Mu bàn chân y căng cứng, gân xanh nổi rõ, tay nắm chặt lấy ga giường.

Ý thức y mơ hồ, như mắc kẹt trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Y giãy giụa muốn mở mắt, nhưng mí mắt dính chặt như có lớp keo ướt, khiến y vô luận thế nào cũng không thể nhìn rõ tình cảnh của chính mình.

Mãi cho đến khi cảm thấy thứ ướt lạnh kia dừng lại trên bụng, chậm rãi l**m lên rốn, y mới rùng mình một cái, giật thót người tỉnh dậy.

Trong phòng, chỉ có ánh sáng xanh nhạt hắt ra từ màn hình thiết bị điện tử. Khương Tuế lập tức hất tung chăn, nhưng trên giường chẳng có gì cả.

Tất cả cảm giác kỳ lạ vừa rồi… hóa ra chỉ là một giấc mộng.

Y lau mồ hôi trên tóc, th* d*c liên hồi.

Nếu lúc này có một chiếc gương, hẳn tiến sĩ sẽ thấy gương mặt mình tái nhợt, phảng phất một lớp đỏ nhàn nhạt mê hoặc, trong mắt còn vương ánh nước long lanh, như thể vừa thoát ra khỏi một trận l*m t*nh cuồng nhiệt dữ dội.

"… Lâu lắm rồi tôi không gặp ác mộng." – Khương Tuế khẽ thì thầm – "Tuổi tác lớn rồi, quả nhiên chẳng thể thức đêm như trước."

Y vừa định tắt đèn, bỗng thoáng ngửi thấy mùi hương quen thuộc.

Khương Tuế do dự, nâng cánh tay lên, và ngay lập tức nghe được từ làn da thoát ra thứ mùi ngọt tanh kia.

Giống hệt mùi dịch nhầy trên gối..........

Vì cả đêm không ngủ ngon, sáng hôm sau Khương Tuế thức dậy với gương mặt u ám. Cả phòng thí nghiệm không ai dám mở lời.

"Allison." – Giọng y lạnh lùng – "Trước khi tan ca hôm nay, phải xử lý hết mấy thứ sinh vật mà cô nuôi. Trong sổ tay quy định đã ghi rất rõ: tuyệt đối không được chăn nuôi thú cưng."

Allison lập tức biến sắc như vừa mất người thân:

"Tiến sĩ! Chúng… chúng không phải thú cưng của tôi, là… là mẫu vật thí nghiệm!"

Khương Tuế ngẩng mắt lên, gương mặt diễm lệ lại lạnh lùng vô cảm:

"Cô định chơi trò chữ nghĩa với tôi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!