Chương 191: (Vô Đề)

…… Không phải là không có hô hấp.

Mà là hơi thở quá mức mong manh, mong manh đến mức Khương Tuế gần như không cảm nhận được.

Y run rẩy đưa tay đặt lên lồng ngực hắn.

Bỗng nhiên, một bàn tay lạnh buốt siết chặt cổ tay y.

Giọng Kỳ Thành Húc có chút quỷ dị:

"Anh đang làm gì?"

"Tôi…"

Khương Tuế lúc này mới nhận ra giọng mình đã nghẹn lại. Y còn tưởng mình rất bình tĩnh. "Tôi chỉ… muốn chạm vào cậu."

Kỳ Thành Húc khẽ cười.

Hắn cúi xuống, đặt một nụ hôn lên mu bàn tay y.

"Thật sao?"

"Anh vẫn là không biết nói dối."

Nếu trước đó Khương Tuế chỉ là nghi ngờ, thì giờ đây y gần như có thể khẳng định.

Dù trước đó y từng gặp những chuyện kỳ quái không thể giải thích, dù đã mời một đạo sĩ rất lợi hại, dù biết Kỳ Huyên vẫn còn lưu lại trong căn nhà này. Nhưng đây là lần đầu tiên, theo đúng nghĩa, y đang đối thoại với một người đã chết năm năm.

"…. Anh phải Kỳ Thành Húc." Hàm răng Khương Tuế run lên, lưng cứng đờ vì sợ hãi, mồ hôi lạnh túa ra, nhưng y lại không thể thoát khỏi sự khống chế của hắn. Chỉ có thể kinh hoảng nhìn chằm chằm hắn. "Anh là anh ấy! Kỳ Huyên!"

"Anh đã làm gì với Kỳ Thành Húc?"

"Quan tâm cậu ta như vậy sao?" Giọng người đàn ông trở nên âm u, lạnh lẽo.

"Cậu ta là em trai ruột do anh nuôi lớn." Khương Tuế nói, "Người quan tâm cậu ta nhất chẳng phải là anh sao?!"

"Người?"

Kỳ Huyên chậm rãi lặp lại chữ ấy. Hắn nắm lấy tay Khương Tuế, đặt lên ngực mình.

"Tuế Tuế, em quên rồi sao? Tôi đã chết. Chính tay em giết."

Cuối cùng Khương Tuế cũng như ý nguyện chạm được nhịp tim trong lồng ngực này.

Rất yếu.

Y hiểu rằng Kỳ Thành Húc — người đang bị Kỳ Huyên nhập vào — hiện giờ ở trong trạng thái vô cùng suy yếu. Khương Tuế không phải đạo sĩ, không biết tình trạng này sẽ gây ra hậu quả gì cho Kỳ Thành Húc. Thậm chí y còn cảm thấy, có lẽ mình còn nguy hiểm hơn hắn.

Lê Y nói không sai.

Đây không phải Kỳ Huyên của năm xưa, mà là một con ác quỷ vì chấp niệm chưa tan mà lưu luyến nhân gian. Hắn không còn lý trí, chỉ còn oán khí ngút trời.

Nhưng Khương Tuế vẫn muốn biết câu trả lời.

"Là anh cầu xin em…" Giọng y khàn đặc, "Anh cầu xin em giết anh. Anh nắm tay em, cầm dao, đâm vào người mình… Em giãy giụa, em khóc, em van xin, nhưng anh không nghe… Anh vẫn biến thành một thi thể…"

"Anh Kỳ Huyên… vì sao anh lại làm như vậy?"

"Chuyện tối hôm đó, em thật sự không nhớ gì sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!