không hề muốn lại phải đối mặt với con cá hạ lưu kia, nhưng vì công việc, y vẫn phải gặp Ares.
Chiếc bể nước đặc chế trước đó đã hỏng, bể mới vẫn chưa được chuyển tới, nên tạm thời chỉ có thể nhốt Ares trong loại bể thông thường. Điều này khiến các nghiên cứu viên ai nấy đều thấp thỏm lo sợ, sợ rằng nó sẽ bất chợt nổi nóng, một quyền đánh vỡ lớp thủy tinh và lao ra giết chóc. Dù sao thì nó vốn là một sinh vật khủng khiếp có thể nghiền nát ba tầng giáp pha lê kiên cố.
May mắn là lần này sau khi bị bắt trở lại, Ares lại tỏ ra ngoan ngoãn lạ thường. Nó không còn hứng thú với con người nữa, cả ngày chỉ lững lờ trôi nổi trong nước, chẳng ăn gì mấy, cũng không biểu lộ bất cứ cảm xúc nào, cho đến khi tiến sĩ một lần nữa xuất hiện.
Vừa thấy Khương Tuế, nhân ngư lập tức bơi đến bên thành pha lê, chăm chú đánh giá y bằng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống. Nhưng Khương Tuế chẳng mảy may bận tâm, chỉ thản nhiên hỏi:
"Nhật ký quan sát thế nào rồi?"
Allison vội vàng ôm notebook bước lên:
"Không có phát hiện gì đáng kể. Chúng tôi không thể lại gần nhân ngư, nó quá hung bạo."
Khương Tuế lật vài trang rồi hỏi tiếp:
"Phân tích vảy đến đâu rồi?"
Allison cười khổ:
"Hồi lần đầu tiên bắt được nhân ngư, thật ra chúng tôi có thu được một ít vảy. Nhưng ngài quên rồi sao? Mẫu vật đó đều đã hỏng, chắc bị nước cuốn trôi cả."
"……" Khương Tuế khép sổ lại, đeo găng tay cao su mỏng, nói:
"Hôm nay tôi sẽ lấy vảy."
Allison hơi do dự:
"Tiến sĩ… tuy bây giờ nó trông không có vẻ công kích, nhưng mà…"
"Tôi biết." Khương Tuế cắt ngang, "Các người ra ngoài hết đi, tôi tự làm được rồi."
"Tiến sĩ?!" Allison ngạc nhiên nói.
Khương Tuế nhíu mày, không vui đáp:
"Ra ngoài. Đừng để tôi phải nói lần thứ ba."
Allison lo lắng vô cùng, thậm chí còn hoài nghi tiến sĩ trong lúc rơi xuống biển đã uống phải nước biển đến hỏng cả đầu óc. Bằng không sao y lại dám đơn độc lấy vảy từ nhân ngư? Chẳng khác nào đem tính mạng ra đùa. Nhưng cô không dám chống đối, chỉ có thể vừa bước đi vừa ngoái lại đầy bất an.
Cửa phòng nghiên cứu khép lại. Chỉ còn Khương Tuế và Ares. Y cụp mắt tắt hết hệ thống giám sát, rồi xách theo thùng đá đặt lên giàn giáo. Tựa cằm, y lười biếng nhìn Ares đang chậm rãi tiến đến, hỏi:
"Sao ngươi không ăn gì hết?"
Ares: "Despicable." (Ti tiện.)
"Ngươi thấy loài người ti tiện sao?" Khương Tuế hứng thú: "Ta cũng thế ư?"
Ares: "You are different." (Em không giống bọn họ.)
Khương Tuế khẽ bật cười, mở ô cửa cho cá ăn, ung dung đưa tay vuốt nhẹ gương mặt Ares, nhướng mày:
"Không, ngươi nhầm rồi. Ta chính là kẻ ti tiện nhất trong số họ."
Y lấy từ thùng ra một con cá tuyết, đút cho Ares, vừa dửng dưng nói:
"Ta muốn vảy của ngươi."
Ares liếc nhìn y, ăn xong miếng cá rồi nghiêm túc dùng đuôi khua nhẹ, như đang cân nhắc có nên cho y hay không. Nó thử chọn vài phiến vảy nhưng lại không hài lòng. Đến khi Khương Tuế bắt đầu mất kiên nhẫn, nó mới dứt khoát rút một chiếc vảy cứng từ bụng, máu loang ra trong nước. Ares chẳng mảy may để ý, nâng vảy lên ngắm nghía, rồi như hài lòng với lựa chọn đó, mới đặt vào tay Khương Tuế:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!