Chương 18: Thật đáng yêu

Từ chỗ Cafu, Khương Tuế mới biết, người đầu tiên phát hiện y mất tích chính là Trần Kiến Khanh.

Khi chạy đến hiện trường, Trần Kiến Khanh vừa vặn bắt gặp Aaron đang định bỏ trốn. Hắn tốn không ít công sức mới moi được sự thật từ miệng Aaron. Đang lúc mọi người chuẩn bị liên hệ đội cứu hộ ngoài biển thì nhân ngư đã đưa Khương Tuế trở về.

Nói đến đây, vẻ mặt Cafu hơi khó tả, ông nói:

"Lúc ấy cậu đang sốt cao, nó đặt cậu trên bãi cát. Chúng ta đều tưởng nó sẽ rời đi, nào ngờ nó vẫn không đi. Stuart tiên sinh bèn dẫn người bắt nó, tạm thời nhốt trong bể chứa. Nhưng dường như nó không có ý định bỏ trốn."

"Thân ái," Cafu nói: "trông nó như rất lo lắng cho cậu. Có muốn đến xem thử nó không?"

Khương Tuế đưa tay chạm vào dấu răng trên cổ, lạnh nhạt nói:

"Không cần."

"Được rồi, được rồi." Cafu cười xòa:

"Nhân ngư bị bắt trở về coi như cứu chúng ta một bàn thua trông thấy. Tôi sẽ sắp người trông chừng nó. Còn cậu thì phải nghỉ ngơi cho tử tế. Tôi cho cậu nghỉ ba ngày, dưỡng cho khỏe hẳn rồi hãy trở lại làm việc."

Khương Tuế khẽ ừ một tiếng. Cafu có vẻ muốn nói lại thôi, Khương Tuế nheo mắt:

"Có gì thì nói thẳng."

"Khụ khụ…" Cafu hạ giọng:

"Con nhân ngư kia… có phải đã làm gì cậu không?"

Tuy không phải Cafu trực tiếp tắm rửa thay quần áo cho Khương Tuế, nhưng khi nhân ngư đưa y về, hầu như ai cũng thấy quần áo y xộc xệch.

Toàn thân Khương Tuế vì sốt cao mà đỏ bừng, tóc đen dính sát vào gò má trắng nhợt, đôi môi sưng đỏ, còn vết thương nhỏ nơi khóe miệng. Trên làn da lộ ra ngoài quần áo thì chẳng chỗ nào lành lặn, hoặc bầm tím vì bị n*n b*p, hoặc đỏ hằn dấu cắn, dấu hôn. Chỉ cần là người trưởng thành đều hiểu rõ rốt cuộc y đã trải qua chuyện gì.

Nghe Cafu nói vậy, sắc mặt Khương Tuế chợt thay đổi. Y kéo ống quần lên nhìn, trên bắp chân trắng nõn thon dài vẫn còn một mảng đỏ, giờ đã nhạt bớt, chắc lúc trước còn ghê gớm hơn nhiều.

"……" Khương Tuế nghiến răng mắng thầm Ares một vạn lần là con chó, rồi ngẩng đầu hỏi:

"Có nhiều người nhìn thấy không?"

Ánh mắt Cafu thoáng né tránh:

"Cũng… cũng không nhiều lắm. Chỉ có tôi, Trần Kiến Khanh, Stuart, Allison…"

Khương Tuế: "…"

Khác gì với việc cả thiên hạ đều thấy chứ.

Y đưa tay c*m v** mái tóc đen, nhắm mắt hít một hơi sâu rồi hỏi:

"Aaron đâu?"

"Nhắc đến hắn… tôi thật xin lỗi." Cafu thở dài:

"Vì hắn dính dáng đến khoản tài chính quá lớn nên cấp trên phái chuyên gia đến áp giải đi. Ai ngờ hắn nhân lúc sơ hở lại chạy ra, thậm chí còn tìm cách mưu sát cậu…"

"Biết xin lỗi thì được rồi." Khương Tuế nói:

"Nhớ bổ sung cho phòng nghiên cứu hai kính hiển vi sinh vật giữ nhiệt, loại đắt nhất."

Cafu lập tức đáp:

"Yên tâm, trong vòng một tháng tôi sẽ lo xong."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!