Có lẽ từ trước tới nay chưa ai từng nghe giọng nói dịu dàng đến thế của tiến sĩ, dịu dàng đến mức có thể khiến trái tim người ta tan chảy.
Ngay cả nhân ngư cũng không ngoại lệ.
Trong lúc Khương Tuế nâng mặt nó lên, Ares căn bản chẳng còn tâm trí để nghe y nói gì nữa. Cả đầu óc nó chỉ nghĩ đến việc, rõ ràng vị tiến sĩ này biết nó là con cá hạ lưu từng muốn băm thành chả cá, vậy mà vẫn đến gần như thế. Cho dù đã cố gắng kiềm chế, nhưng khi nhìn thấy đôi môi mềm mại gần trong gang tấc, Ares vẫn không nhịn nổi, giữ chặt gáy tiến sĩ mà hôn xuống.
Nụ hôn của nó cũng như tính cách hành động, vừa mãnh liệt vừa thô bạo, như thể muốn nuốt trọn cả con người Khương Tuế. Nó m*t lấy môi y, l**m hàm răng, cắn đầu lưỡi, nuốt từng giọt nước bọt, thậm chí còn muốn câu kéo lưỡi y về trong miệng để mặc sức dày vò. Chỉ đến khi Khương Tuế đau đến phải mạnh tay véo tóc cảnh cáo, nó mới chịu dừng lại.
Ares giống như con chó dữ đang cắn được miếng xương ngon, tự mình dâng cổ vào gông xiềng, rồi lại đem sợi xích ấy trao vào tay Khương Tuế.
Lần này, Khương Tuế không chống cự, mặc kệ Ares ép mình xuống phiến đá ngầm mà hôn đến rối loạn. Khi nó còn định tiến thêm một bước nữa, Khương Tuế liền giữ lấy đầu nó.
Ngay bên môi Ares là làn da trắng như tuyết, ấm áp của tiến sĩ, phảng phất một mùi hương nhàn nhạt tinh khiết. Nó híp mắt đầy thoả mãn, dụi dụi vào cổ Khương Tuế.
Khương Tuế mặt không đổi sắc, kéo cổ áo vốn đã bị Ares xé rách lên, che đi bờ vai gầy cân xứng, nói:
"Đưa ta về đi, Ares."
"Ta đang sốt." Giọng y bình thản, nhưng lại khẽ run, "Nếu cứ tiếp tục thế này, ta sẽ chết."
Ares áp trán mình lên trán y, mới phát hiện quả thật rất nóng.
So với nhân ngư, loài người yếu ớt hơn nhiều. Ares hiểu rõ điều đó, ăn nhầm thứ độc sẽ chết, ở lâu trong nước sẽ chết, quá lạnh sẽ chết, quá nóng cũng chết, mất máu quá nhiều sẽ chết, thậm chí chỉ một cơn bệnh cũng đủ cướp đi mạng sống.
Mà con người của nó… dường như lại càng yếu ớt hơn thế.
Khương Tuế gắng gượng ngồi dậy, ôm lấy Ares, thì thầm bên tai:
"Ares, cùng ta trở về, được không?"
Bị y chủ động ôm vào lòng, đầu óc Ares như nồi hồ đặc quánh, cực kỳ vất vả mới khống chế được bản thân không lập tức gật đầu, mà chỉ thốt ra một chữ:
"Captivity." (Giam cầm.)
Khương Tuế cả người bải hoải, gần như không còn chút sức lực, chống tay lên cánh tay Ares mà nói:
"Nhưng khi ấy ngươi vẫn có thể gặp ta, chúng ta vẫn có thể ở bên nhau."
Y ngước đôi mắt long lanh ánh nước, từ dưới nhìn lên nhân ngư, rồi khẽ hôn lên yết hầu nó, giọng khàn khàn:
"Ares?"
"……" Cổ họng Ares run lên, ôm Khương Tuế chặt đến nỗi không biết phải làm gì, toàn thân cơ bắp căng cứng, trong đôi mắt xanh biển lại dần loang ra sắc đỏ chẳng lành. Nó cố sức đè nén sự cuồng loạn, khàn giọng nói:
"I will always be with you." (Ta sẽ mãi ở bên em.)
Trước mắt Khương Tuế dần tối sầm, chẳng còn nghe rõ nữa. Nhân ngư gắt gao ôm y vào lòng, thấp giọng thì thầm:
"You had me at hello." (Từ khoảnh khắc đầu tiên gặp em, ta đã thuộc về em rồi.)
......
Khương Tuế cảm giác mình đã mơ một giấc mộng thật dài, thật dài.
Trong mơ có biển cả vô tận, y lội trong làn nước, một mình đi mãi, như muốn tìm kiếm một ai đó. Đi rất lâu, rất lâu, mà vẫn chẳng gặp được gì. Mãi đến khi mở mắt ra, giấc mộng lê thê ấy mới chấm dứt.
"Ngài tỉnh rồi?" Một giọng nói dịu dàng vang lên. Khương Tuế đảo mắt, liền nhìn thấy Trần Kiến Khanh.
Hắn mặc một chiếc áo choàng cổ tròn rộng thùng thình, màu trắng ngà khiến cả người càng thêm sạch sẽ, ôn hòa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!