Ares quả thật là một sinh vật khổng lồ. Nó vừa áp người xuống, trong thoáng chốc đã bao trùm toàn thân Khương Tuế, cái cảm giác bị sức mạnh áp bức mạnh mẽ ấy khiến sống lưng Khương Tuế lạnh toát, lông tơ dựng ngược.
Nếu Ares không nhắc đến, có lẽ Khương Tuế đã quên mất tay mình vẫn còn bị thương. Thế nhưng Aaron chẳng hề nương tay, khi nghiền tay y lại dùng sức quá mạnh. Mười ngón trắng trẻo thon dài vì vậy mà trầy xước rướm máu, sưng đỏ cả mảng. Đáng lẽ phải vô cùng đau đớn, nhưng có lẽ do đã ngâm trong nước biển quá lâu, cảm giác đau đớn dần tê liệt, Khương Tuế lại gần như không còn thấy gì.
"Cũng… tạm ổn." – Khương Tuế nhíu mày, thấp giọng nói – "Ngươi đưa ta trở về đi, ta tự xử lý một chút là được....."
Lời còn chưa dứt đã nghẹn lại, bởi Ares cúi đầu, khẽ l**m lên chỗ ngón tay bị thương.
Thoạt đầu, ngón tay sưng đỏ chỉ cảm thấy tê tê ngứa ngứa, rồi nhanh chóng biến thành đau nhói. Cái l**m nhẹ kia của Ares tựa như đánh thức toàn bộ thần kinh cảm giác trên bàn tay, khiến lông mi Khương Tuế run rẩy:
"Ngươi… ngươi đang làm gì vậy?"
Ares nắm chặt tay y, ý bảo y cúi đầu nhìn.
Khương Tuế hạ mắt xuống, lập tức ngẩn người, miệng vết thương nơi được l**m qua lại có dấu hiệu đang khép lại.
"Ngươi… nước bọt của ngươi có thể chữa lành vết thương sao?" – Khương Tuế kinh ngạc thốt lên.
Ares không trả lời, chỉ tiếp tục giữ lấy bàn tay ấy, thong thả l**m dọc từng ngón tay.
Nếu lúc này có ai chứng kiến, ắt hẳn sẽ thấy đó là một khung cảnh kỳ lạ mà lại mê hoặc. Nhân ngư tóc đen dài, áp chặt nhân loại mảnh khảnh xuống phiến đá ngầm. Móng vuốt sắc nhọn đã thu lại, đôi tay cẩn thận nâng niu bàn tay loang máu của người kia, đầu lưỡi đỏ tươi khẽ lướt trên từng vết trầy xước. Thanh niên như không chịu nổi kiểu tra tấn này, chiếc áo sơ mi trắng ướt sũng dán sát lấy cơ thể, lộ rõ những đường cong căng thẳng nơi eo và bụng, toàn thân như một sợi dây đàn bị kéo căng, run rẩy không ngừng.
Khi đầu lưỡi ẩm ướt lướt qua vùng da mỏng manh nơi khe thịt non, Khương Tuế không kìm được bật ra một tiếng rên. Âm thanh ấy khiến chính y cũng kinh hãi, chẳng lẽ lại là từ miệng mình phát ra? Ares thì lại tỏ ra vô cùng thích thú, nghiêng đầu liếc nhìn y, khóe mắt hơi nheo lại, mang theo một nụ cười thỏa mãn.
Khương Tuế: "……"
Rõ ràng chỉ là chữa trị vết thương, cớ sao con cá này lại cười đầy ám muội như vậy.
Y toan rút tay về, Ares lại giữ chặt, chuyên chú tiếp tục l**m. Khuôn mặt Khương Tuế đỏ bừng:
"Những chỗ khác ta có bị thương đâu!"
Đáng tiếc, cổ tay bên trong lại là điểm vô cùng nhạy cảm. Khi Ares l**m dọc vào lòng bàn tay, Khương Tuế như muốn mất mạng, vội dùng tay còn lại túm lấy mái tóc dài của nó, giận dữ nói:
"Nếu còn l**m lung tung, thì cút xuống dưới cho ta!"
Ares chỉ dùng một tay khác siết nhẹ lấy eo mảnh của y, đôi mắt cụp xuống, ngoan ngoãn như thể chẳng hề làm gì sai. Nhưng cái l**m láp bàn tay y tới lui thật sự khiến người ta thẹn thùng không thôi. Cuối cùng, Khương Tuế dứt khoát nằm sấp trên đá ngầm, dùng cánh tay che mắt, vờ như chẳng thấy gì.
Không biết đã qua bao lâu, dài đằng đẵng như cả vạn năm, Ares cuối cùng cũng chịu buông tay. Nó khẽ hôn lên mu bàn tay Khương Tuế, giọng khàn khàn:
"I will be back soon." (Ta sẽ sớm quay lại.)
Khương Tuế mờ mịt ngồi dậy:
"Ngươi… đi đâu vậy?"
Nhân ngư không trả lời, chỉ thoắt cái đã lặn mất hút trong làn nước sâu. Với tốc độ bơi của nó, chẳng mấy chốc đã chẳng còn thấy bóng dáng.
Bị bỏ lại một mình trên phiến đá ngầm, Khương Tuế mới chợt thấy sợ hãi.
Trời đã tối đen như mực. Từ xa xa còn có thể thấy lác đác ánh đèn bên bờ, nhưng chỉ nhìn thôi cũng biết, cho dù y có giỏi bơi thế nào đi nữa cũng chẳng thể nào tự bơi về được. Vậy mà giờ đây chỗ dựa duy nhất lại biến mất, Khương Tuế chỉ thấy đầu óc choáng váng, gió lạnh thổi qua khiến cả người run lẩy bẩy.
Miệng vết thương trên mu bàn tay đã liền lại, không còn đau, nhưng dường như vẫn còn vương lại hơi ấm từ đầu lưỡi nhân ngư. Khương Tuế ôm chặt lấy bản thân, ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng to lớn treo trên trời, mặt không cảm xúc mà trong lòng thì rủa thầm Aaron không biết bao nhiêu lần.
Y chưa bao giờ là kẻ chịu thua nghịch cảnh. Năm tám tuổi, khi mẹ qua đời, bị đưa vào cô nhi viện, nếu không kiên cường đứng dậy, hẳn y đã sớm bị nghiền nát trong tuyệt vọng. Giờ phút này cũng vậy, y bắt đầu tính toán cách thoát khỏi nơi quỷ quái này, đồng thời nghĩ sau khi trở về phải xử lý cái tên Aaron ngu xuẩn đê tiện kia thế nào.
Đúng lúc ấy, một tiếng "rầm" vang lên, sóng nước tung tóe. Nhân ngư phá vỡ mặt biển trồi lên. Khương Tuế hoảng hốt, còn chưa kịp định thần thì Ares đã phi thân nhảy trở lại phiến đá. Lúc này Khương Tuế mới nhận ra trong miệng nó đang ngậm một con cá hồi khổng lồ, ít nhất cũng phải nặng mười cân.
Ares nhả cá ra. Con cá vẫn còn sống, quẫy đạp điên cuồng vài lần. Ares chỉ khẽ vung nắm tay, con cá lập tức bất động, đôi mắt trừng trừng vô hồn hướng về phía Khương Tuế.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!