Chương 15: Nghe không hiểu

"Chậc!" Cafu không vui nói: "Nói ra lời ước sinh nhật thì không linh nghiệm đâu!"

Khương Tuế đáp: "Năm trước lời ước của tôi là xin cấp trên cấp cho căn cứ hai trăm triệu đô, còn chưa kịp nói ra thì lời ước cũng chẳng linh nghiệm."

"……" Cafu thở dài: "Thân ái, đừng có ước mấy nguyện vọng quái lạ nữa. Tin tôi đi, trừ khi cậu nghiên cứu ra thứ khiến con người trường sinh bất tử, bằng không họ tuyệt nhiên không cấp cho cậu số tiền lớn như thế."

Tuy rằng hình dáng bánh kem một lời khó nói hết, nhưng vị thì còn được, bốn người chia nhau mấy miếng. Khương Tuế thầm thắc mắc vì sao Trần Kiến Khanh và Ansel cũng được chia phần, nhưng nghĩ lại: y và Cafu đâu ăn nổi cả hỗn hợp bơ bột mì và đường đó, nên thôi không hỏi nữa.

Đám nghiên cứu viên xúm quanh lửa trại, bắt đầu chơi trò chơi. Nhân duyên Trần Kiến Khanh vốn tốt được kéo vào vòng nhảy múa, lại kéo cả Ansel theo — trò "hòa nhập tập thể" bắt đầu. Cafu thì thích náo nhiệt, không thể thiếu mặt. Còn Khương Tuế… không ai dám ép y tham gia mấy trò đại mạo hiểm ấu trĩ đó.

Bên cạnh y lập tức trở nên tĩnh lặng. Khương Tuế thấy khó chịu trong bụng, trời vừa ngả, ánh hoàng hôn rực rỡ trên mặt biển, nên y quyết định đứng dậy dạo bộ dọc bãi cát cho khuây khoả.

Thuyền của căn cứ kéo vào bờ. Khương Tuế lên boong ngắm về phía xa, mặt trời đỏ rực chầm chậm lặn xuống từ phía tây, những đàn chim biển đen, mỏ hồng, cánh trắng bay ngang, tiếng kêu khàn khàn khó nghe khiến y thở dài nhẹ. Gió biển lao vào như muốn cướp mất chiếc áo sơ mi của y, thổi bay mái tóc đen, làm lộ nét thanh tú trên khuôn mặt y. Ánh chiều nhuộm lên viền vàng, khiến diện mạo vốn lạnh lùng của y hiện lên vài phần dịu dàng.

Bỗng gió từ phía sau thổi mạnh, Khương Tuế chớp mắt cảnh giác, quay lại: "Ai đó—"

"Nhạy bén như vậy sao?"Chưa kịp cho y có cơ hội phản ứng, có người vụt tới đẩy mạnh, kèm theo tiếng cười lạnh: "Đi tìm cái chết đi... đi tìm chết, Khương Tuế! Mày không khiến tao vui, vậy mày cũng đừng mong tồn tại!"

Một trận lực bất ngờ ập tới, Khương Tuế không phòng bị kịp, nửa người văng qua lan can, may mà phản xạ mau, một tay y nắm chặt mép thuyền. Ngẩng đầu lên, khuôn mặt người tấn công hiện ra, chính là khuôn mặt dữ tợn của Aaron.

Bao năm tháng bám trụ ở phòng thí nghiệm đã khiến cơ thể y suy yếu, việc một tay treo trên mép thuyền để chống mình đứng lâu quá hai phút vốn đã là sức quá sức. Gió biển lạnh, Khương Tuế mồ hôi nhễ nhại, nghiến răng: "Đồ điên, mày muốn giết tao sao?!"

"Ai kêu mày không đáng sống chứ?!" Aaron gằn, cơ mặt co rút, hắn từ trên cao nhìn xuống Khương Tuế, ánh mắt hắn rực lên niềm khoái trá b**n th**, như người bệnh trong trại tâm thần: "Tao phụng sự cho mày ba năm, suốt ba năm! Mọi thứ tốt đẹp đều không tới phiên tao!… Tao nhịn được hết! Nhưng lần này tao chỉ lỡ phạm một sai lầm nhỏ nhoi, rõ ràng chỉ cần mày nói vài câu với Garcia là bù được thiệt hại, thế mà mày lại muốn trừng phạt tao!"

Khương Tuế gồng hết sức nắm mép thuyền bằng một tay, gió đánh mạnh làm thân mình chao đảo, cảm giác bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống khiến tim y như muốn bật khỏi lồng ngực. Y cố kêu cứu nhưng tiếng nói nghẹn trong cổ.

Chẳng sợ mạng sống treo trên sợi tơ mỏng. Nghe Aaron nói thế, phản ứng đầu tiên của Khương Tuế vẫn là một nụ cười lạnh như cũ, cái cớ rẻ tiền đó sao? Một đời vốn không phải cứ ai nghèo khó thì có lý, ai yếu ớt thì là chính nghĩa.

"Mày hủy hoại tương lai tao, vậy tao cũng sẽ phá hủy mày!" Aaron cười quỷ dị: "Khương Tuế, loại người lạnh lùng ích kỷ như mày không đáng tồn tại, tao đến tiễn mày một đoạn đường!"

Nói xong, hắn hung hăng giẫm mạnh chân lên tay Khương Tuế....

Một nhát đau như xuyên tim ập tới, sắc mặt Khương Tuế trắng bệch, ngón tay như bị dập nát dưới mũi giày, cuối cùng không thể trụ vững nữa, y bật người rơi xuống.

Khoảnh khắc ấy vốn dĩ chỉ là nháy mắt nhưng lại trôi dài vô tận trong mắt Khương Tuế, tiếng gió gào trong tai, tiếng hải âu kêu to, ánh sáng của mặt trời chiều rực rỡ tắt dần, hình ảnh Aaron hồ hởi như phát điên.

…Thế là chết sao?

…Thế là chết sao?

Nhưng y vẫn chưa muốn chết, y còn chưa sẵn sàng…

"Thình thịch!" Một cột nước bắn lên, Khương Tuế rơi tõm vào biển lạnh buốt như cắt vào tận xương tủy.

Y biết bơi, y bơi rất giỏi, cố gắng vùng vẫy trồi lên mặt nước cầu cứu, nhưng nơi này cách xa chỗ mọi người quá, tiếng gió lại quá lớn, gần như không ai nghe thấy. Người duy nhất nghe thấy chính là Aaron, đang đứng trên boong tàu, lạnh lùng nhìn y giãy giụa hấp hối. Ba năm ấm ức dồn nén, giờ phút này cuối cùng cũng được hắn trút sạch.

Hắn không thể hiểu nổi, sao trên đời lại có kẻ khắc nghiệt như Khương Tuế. Lại càng không hiểu tại sao một người như thế lại có được vận may tốt đến vậy, tuổi còn trẻ đã là tiến sĩ, ở căn cứ nói một tiếng vạn người nghe theo, địa vị, thân phận, tiền tài… cái gì cũng có. Thế mà y vẫn không biết cách rộng lượng với người khác!

Tất cả những gì xảy ra đều là Khương Tuế tự chuốc lấy. Nếu không phải y đuổi người đến đường cùng, Aaron đâu đến mức làm liều thế này!

Bên lửa trại, nụ cười trên mặt Trần Kiến Khanh chợt thoáng ngưng lại, ngẩng đầu nhìn xa xăm.

Cafu hỏi: "Sao thế?"

Trần Kiến Khanh đặt bài xuống, khẽ đáp: "Tiến sĩ đi đâu một mình rồi, tôi đi xem thử."

Khoảnh khắc ấy, tim hắn bỗng nhói lên một dự cảm chẳng lành, buộc phải đi kiểm tra.

"Tiến sĩ vẫn quen ở một mình, cần gì lo?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!