"Căn cứ nghiên cứu ở biển Caribê định chuẩn bị tuyên bố phá sản sao?" – Khương Tuế đi sau lưng Cafu, mặt không chút cảm xúc hỏi.
"Thân ái, sao cậu lại nghĩ như thế?" – Cafu kinh ngạc quay đầu nhìn y, hỏi: – "Là điều gì khiến cậu có ảo giác đó?"
Khương Tuế mỉa mai:
"Tôi còn tưởng căn cứ sắp phá sản, nên anh mới lấy danh nghĩa sinh nhật tôi để tổ chức một bữa tiệc điên cuồng cuối cùng."
Cafu quen biết y đã nhiều năm, thừa hiểu đó là lời châm chọc vì tự ý tổ chức "tiệc sinh nhật" cho y mà chẳng hỏi qua. Hắn chỉ thở dài:
"Tôi chỉ cảm thấy gần đây ai nấy cũng căng thẳng quá mức, cần phải thư giãn một chút. Hơn nữa, cậu cũng đã lâu không bước ra ngoài, không phải sao?"
"Nghe không giống tác phong của anh." – Khương Tuế đặt tập tài liệu lên bàn, rót cho mình một cốc nước, nói – "Theo lẽ thường, lúc này anh nên gọi điện khắp nơi để họ nhanh chóng rót ngân sách mua sắm thiết bị mới và tái thiết phòng nghiên cứu."
"… Đây chẳng phải là điều cậu mong tôi làm sao." – Khóe miệng Cafu giật giật – "Cậu yên tâm, gần đây tôi đã kéo về một khoản đầu tư khá lớn, tạm thời đủ để bù vào thiếu hụt này. Sau đó từ từ sẽ bàn lại với cấp trên."
Thấy Khương Tuế chẳng có ý định rót nước cho mình, Cafu đành bực bội tự rót lấy, nâng ly lên, do dự một lát rồi nói:
"Thân ái… cấp trên có lẽ muốn thay thế tôi."
Khương Tuế khựng lại: "Cái gì?"
Căn cứ nghiên cứu biển sâu vốn được dựng nên dưới sự dẫn dắt của Cafu, về sau càng ngày càng mở rộng, thế lực cũng trở nên phức tạp, thậm chí chính phủ cũng trực tiếp nhúng tay. Từ chỗ là người đứng đầu, Cafu dần bị ép thu mình trong căn cứ Caribê, làm một "quản lý" hữu danh vô thực. Nhưng vốn hắn chưa bao giờ có chí tiến thủ, cũng chẳng định trèo cao thêm.
Ai ngờ, nay cấp trên lại muốn thay hắn.
"Tại sao?" – Khương Tuế nhíu mày.
Cafu vò mái tóc, cười khổ:
"Có lẽ vì mấy năm nay tôi chẳng làm nên thành tích gì chăng? Ai biết được… Căn cứ giờ đã không còn là căn cứ như bảy năm trước nữa, quá nhiều lợi ích ràng buộc, chính tôi cũng không biết nên nói với cậu thế nào. Tóm lại là… haiz. Tôi nghĩ, trước khi đi, ít nhất cũng nên để mọi người thả lỏng đôi chút. Còn chuyện người quản lý kia có tốt tính như tôi hay không thì… ai mà biết."
Khương Tuế im lặng. Y nhìn gương mặt Cafu lộ nét tang thương, chỉ mím chặt môi.
"Kỳ thực tôi lo nhất là cậu." – Cafu nhăn mặt nói – "Tính tình cậu cứng đầu, miệng lại độc, chẳng bao giờ để ai chút thể diện. Chỉ số thông minh thì cao nhưng EQ thì âm dưới đáy. Nếu tính khí người quản lý mới không tốt, e rằng căn cứ này khó mà yên ổn. Nhưng dù sao cậu cũng đã ở chung với hắn một thời gian rồi, cậu thấy hắn thế nào?"
Khương Tuế: "Muốn mắng tôi thì nói thẳng đi, đừng vòng vo… Thế nào là "tôi ở chung một thời gian" với hắn?"
"Quản lý mới mà cấp trên phái xuống, chính là Trần Kiến Khanh đó." – Cafu làm vẻ khó hiểu – "Trước đây cậu còn gọi điện cho tôi, bảo hắn không đơn giản. Tôi tưởng cậu đã biết rồi."
Thái dương Khương Tuế giật giật.
"Tôi nói hắn không đơn giản, là chỉ việc hắn có thể giao đấu ngang ngửa với nhân ngư, chứ không phải… Thôi bỏ đi. Khó trách cấp trên đột nhiên đưa cả đống người mới vào, thì ra là để chuẩn bị cho chuyện này."
Vậy nhiệm vụ của Trần Kiến Khanh, chính là thay Cafu trở thành người quản lý căn cứ Caribê sao?
"Tôi nghe nói người này tính cách cũng không tệ." – Cafu vuốt cằm – "Cậu làm khó dễ hắn như vậy mà hắn vẫn nhịn. Nhưng cũng có thể đó chỉ là nhẫn nhịn chờ thời, đợi khi chính thức tiếp quản rồi mới tính sổ với cậu."
"Anh không thấy buồn cười sao." – Khương Tuế lạnh lùng nói:
"Một kẻ vừa mới tốt nghiệp nghiên cứu sinh, lại được giao thống lĩnh một căn cứ khổng lồ như thế? Sao anh lại chấp nhận dễ dàng vậy?"
Cafu biết y sắp nổi giận, vội an ủi:
"Nghe tôi nói, thân ái. Ngay từ đầu tôi cũng chẳng quá để tâm đến vị trí này. Người trẻ mà có năng lực thì càng tốt. Nếu hắn có thể làm tốt hơn tôi, tôi nhường lại cũng đâu sao."
Khương Tuế lại nói:
"Không ai có thể làm tốt hơn anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!