Biến cố này xảy ra bất ngờ đến mức khiến tất cả mọi người chết lặng.
Sau vài giây im phăng phắc, phòng nghiên cứu bỗng bùng nổ tiếng thét chói tai.
Cảnh tượng trước mắt quá đỗi đẫm máu. Dù các nghiên cứu viên đều hiểu rõ nanh vuốt của nhân ngư là thứ vũ khí đáng sợ bậc nhất, nhưng những con số khắc trên giấy tờ chưa từng mang lại cảm giác rùng rợn như khi tận mắt chứng kiến. Giờ đây, họ mới thấy Ares dễ dàng dùng màng vuốt xuyên qua da thịt, xương sườn, từ ngực trước xuyên thấu ra tận lưng sau. Một thoáng ấy đã để lộ ra phần dã man và hung bạo của loài sinh vật cổ xưa này, thứ mà trước nay họ mới chỉ được nhìn thấy "phần nổi của tảng băng".
g**t ch*t đồng loại, vậy mà Ares thậm chí không nhíu lấy một hàng lông mày. Nó rút bàn tay có màng vuốt về, để mặc thi thể Sif từ từ chìm xuống. Trên lồng ngực bị xuyên thủng, vết thương dữ tợn khủng khiếp phun ra máu đỏ, nhuộm loang cả một khoảng nước biển, nhưng trên gương mặt Ares lại hiện lên vẻ thỏa mãn bình thản.
"Ares! Ares!" Aaron ôm đầu gào lên, giận dữ:
"Mày đã làm cái gì vậy?! Sif là đồng loại của mày! Nó là một giống cái mỹ lệ, chúng ta phải khổ công vất vả mới tìm được cho mày, vậy mà mày lại giết nó!"
"Trời ạ… Con dã thú hung tàn này, ngay cả đồng loại cũng không buông tha!"
"Tại sao nó phải làm vậy? Chẳng lẽ Ares thật sự không hề thích Sif?"
"Vậy chúng ta còn biết ăn nói thế nào với căn cứ Địa Trung Hải đây?"
"Đáng thương cho Sif!"
Trong phòng nghiên cứu, tiếng bi ai vang lên khắp nơi. Khương Tuế chống tay lên bàn điều khiển, khẽ mím môi, thấp giọng nói:
"Sif… quả thực rất đáng thương."
"Cho nên nó đã cầu xin Ares kết thúc sinh mạng của mình."
"…Tiến sĩ?" Allison kinh ngạc nhìn sang, "Ý ngài là gì?"
Khương Tuế ngẩng mắt nhìn vào bể nước, nơi Ares đang hiện hữu.
Khả năng tự lành gần như b**n th** khiến những vết thương do súng đạn để lại trên cơ thể Ares đã phục hồi hơn phân nửa. Trong làn nước nhuốm đỏ máu, nhân ngư ấy vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, đôi mắt xanh thẳm chẳng gợn lấy một tia cảm xúc. Từ trên cao, nó phô bày sự kiêu ngạo của kẻ thống trị, muôn loài dưới biển chỉ như cỏ rác dưới đuôi nó, còn "nhân loại" trên mặt đất chẳng qua cũng chỉ là đàn kiến. Vẻ ngạo mạn ấy, không ai sánh nổi.
Giây phút ấy, Ares tựa như hóa thân của vương giả nơi vực sâu biển cả.
"Ngày hôm qua, khi Sif hướng về nó, đó không phải là cầu hoan." – Khương Tuế chăm chú nhìn Ares, nói từng chữ rõ ràng – "Mà là cầu xin Ares g**t ch*t nó."
"Nhưng vì sao chứ?!" Aaron thất thanh. "Rõ ràng nó vẫn còn sống…"
Khương Tuế ngắt lời:
"Bởi vì nỗi đau đã quá sức chịu đựng."
"Hình thức bên ngoài của nó trông như nguyên vẹn, nhưng bên trong đã rách nát đến không sao cứu vãn. Dù là năng lực tự lành hay kỹ thuật y học của con người cũng đều bất lực. Tồn tại thêm từng phút, từng giây, đối với nó đều là sự giày vò đến cực hạn. Thế nhưng nhân loại không cho phép nó được giải thoát. Vì vậy, nó cầu xin Ares… giết nó."
Cả người Aaron ngây ngẩn.
Hắn rất mực yêu thích Sif, làm sao có thể chấp nhận lời giải thích tàn nhẫn này. Hắn run rẩy phản bác:
"Không thể nào… Bị xuyên thủng tim, chẳng lẽ không đau đớn sao? Chẳng lẽ....."
"Aaron!" Allison cắt ngang, lớn tiếng nói:
"Tôi hiểu tâm trạng của cậu. Nhưng xin đừng để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng đến công việc!"
Aaron chợt nhận ra sự thất thố của mình, nhìn thi thể Sif đã lạnh lẽo, sắc mặt hắn vẫn khó chịu, song cuối cùng đành im lặng bởi nỗi sợ Khương Tuế.
Khương Tuế khẽ rũ mắt xuống, bình thản nói:
"Vớt xác Sif lên, rồi thay nước cho Ares."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!