Chương 9: (Vô Đề)

Đầu Lâm Hạ trống rỗng, bên tai lặp đi lặp lại lời nói của Nghiêm Tài Quân: "Tử hình."

Mặt cô cắt không còn giọt máu: "Không thể nào… Tần Hoài đâu? Anh ta vì sao không nói cho tôi biết hôm nay có phiên tòa?"

Mặt Nghiêm Tài Quân không có cảm xúc: "Là tôi bảo cậu ấy không nói cho cô."

"Cho dù cô tới hay không tới, kết quả cũng không thay đổi được gì. Kể cả cô có kháng cáo bao nhiêu lần kết quả cũng không thay đổi. Vậy nên dù cô không muốn cũng phải chấp nhận." 

Lâm Hạ không thể tin được: "Nghiêm Tài Quân, đó là ba tôi! Sao anh…sao anh có thể để tôi bỏ lỡ phiên tòa xét xử?!"

Có khả năng đây là cơ hội cuối cùng để cô gặp ba!

Đột nhiên nghe tin dữ, phổi cô đau nhói như bị hàng trăm con dao đâm từng nhát, hô hấp của Lâm Hạ ngày càng gấp rút, trước mắt cô tối sầm, cuối cùng ngã xuống đất, ngất đi.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, Lâm Hạ bị tiếng chuông điện thoại đinh tai nhức óc đánh thức.

Phát hiện bản thân đang ở phòng ngủ trong khách sạn, xung quanh không có ai, chỉ có một tờ giấy ghi chú dán trên hộc tủ: "Nghỉ ngơi cho tốt."

Là chữ viết của Nghiêm Tài Quân.

Lâm Hạ ngạc nhiên, sau đó nhận cuộc gọi.

Không nghĩ tới bên đầu dây bên kia là giọng nói quen thuộc đang gọi tên cô: "Hạ Hạ…"

Mắt Lâm Hạ đỏ lên: "Ba!"

Cô có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu.

"Con không cần gấp gáp, trước tiên nghe ba nói đã." Giọng của Lâm Thế Hán khàn khàn: "Con đường này là do ba chọn, ba tự nhận tội, con không nên trách Nghiêm Tài Quân, hắn cũng có trách nhiệm của mình. Đời này của ba xem như kết thúc ở đây, ngoại trừ con ra thì trên đời này không có thứ gì mà ba không nỡ bỏ xuống được."

"Ba chỉ mong con cùng người con thích, sống vui vẻ hết đời…"

Tim Lâm Hạ như bị dao cứa từng nhát, khóc không ra tiếng: "Ba…con không cần anh ta nữa…con chỉ cần ba thôi…"

"Hạ Hạ, sau này ba không thể bảo vệ cho con được nữa rồi, con phải tự mình chăm sóc bản thân cho thật tốt…"

Dứt lời, trong điện thoại không còn âm thanh nữa.

"Ba? Ba ơi ba nói chuyện đi! Ba!"

Lâm Hạ vừa lo vừa sợ, vừa gọi vừa bối rối mà vội vàng đứng dậy đi ra ngoài.

Trong lúc vội vàng, đầu gối đập mạnh vào tủ trong góc gây ra tiếng va chạm lớn.

Nỗi đau kịch liệt từ đầu gối chui thẳng vào tim, mặt Lâm Hạ tái đi.

Trong tích tắc, trong điện thoại vang lên tiếng của Nghiêm Tài Quân: "Lâm Hạ? Cô thế nào rồi?"

Lâm Hạ nhịn đau, thở một hơi dài và khóc: "Nghiêm Tài Quân, tôi muốn gặp ba…tôi muốn gặp ông ấy!"

"Tôi van anh, để cho tôi gặp mặt ba lần cuối có được hay không, chỉ cần nhìn mặt thôi, một chút cũng được, van xin anh…"

Bên trong điện thoại yên tĩnh, sau đó vang lên giọng nói lạnh lùng của Nghiêm Tài Quân từ chối: "Không được!"

Sau đó hắn lạnh lùng cúp điện thoại.

Hô hấp Lâm Hạ trì trệ, luống cuống tay chân mà gọi lại.

Nhưng bất kể gọi bao nhiêu lần thì đầu bên kia chỉ có một giọng nữ nói máy móc: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!