Chương 8: (Vô Đề)

Khí lạnh từ bốn phương tám hướng ùa về, khiến cả cơ thể Lâm Hạ đều bị đông cứng.

Thấy cô không nói được lời nào, Nghiêm Phương Niệm đi tới giải thích: "Không phải là anh tôi muốn lừa cô, là tôi tự ý làm vậy vì không muốn cô dây dưa với anh ấy."

Lâm Hạ siết chặt ngón tay: "Tôi không hề dây dưa gì với anh ta cả."

Nghiêm Phương Nhiệm không thèm quan tâm: "Buông tay sớm thì tốt cho cô mà thôi, gia đình chúng tôi mấy đời đều là anh hùng liệt sĩ, không thể để anh tôi cưới con gái tội phạm được. Cô với nhà họ Lâm…cũng chỉ có tác dụng khiến cho lý lịch sạch sẽ của anh tôi thêm một thành tích chói lọi."

Mặt Lâm Hạ tái nhợt, thật ra ngay giây phút biết Nghiêm Tài Quân lừa mình thì cô cũng biết…bọn họ kết thúc rồi.

Trong mắt Nghiêm Phương Niệm và người khác, hắn là anh hùng, là thần bảo hộ.

Còn trong mắt Lâm Hạ, Nghiêm Tài Quân là kẻ phá hủy mọi thứ của cô.

Nghiêm Phương Niệm còn thấy chưa đủ, nói tiếp: "Kể cả việc cô thấy mấy chuyện này không quan trọng, vậy cô đã hỏi qua suy nghĩ của anh tôi chưa? Hỏi anh ấy đến cuối cùng có từng—" rung động vì cô chưa?

"Phương Niệm!" Cằm Nghiêm Tài Quân căng thẳng, hạ giọng ngăn lại: "Em về trước đi!"

Nghiêm Phương Niệm hơi do dự nhưng cuối cùng vẫn chọn rời đi.

Không khí xung quanh yên tĩnh lại, chỉ có tiếng gió gào thét.

Nhìn gương mặt tái nhợt của Lâm Hạ, Nghiêm Tài Quân phá vỡ không khí yên tĩnh này: "Bản án của ba cô đã bàn giao cho viện kiểm sát, rất nhanh sẽ nộp lại cho tòa án để xét xử."

"Trước đó, lúc tôi hỏi anh, anh không phải nói không thể trả lời sao? Giờ nói những lời này làm gì?"

Ánh mắt Nghiêm Tài Quân nặng nề: "Bây giờ nói được vì không trái với quy định."

Hắn lôi ra một túi bùa bình an mới mua: "Bồi thường cho cô."

Lâm Hạ nhìn túi bùa bình an mới tinh trên tay hắn, sau khi suy nghĩ cẩn thận mới phát hiện ra ý của hắn là muốn thanh toán xong hết nợ.

Đè ép nỗi chua chát không ngừng trào lên xuống đáy lòng, cô từ chối: "Không cần đâu."

"Giống thì giống thật, nhưng vẫn không phải là túi bùa bình an ấy."

Nói xong cô xoay lưng rời đi.

Nhìn bóng lưng cô đơn của Lâm Hạ, Nghiêm Tài Quân im lặng nắm chặt tay.

Từ đồn cảnh sát trở về, Lâm Hạ nhốt mình trong phòng.

Cô nhìn phần còn lại của bức ảnh, cha cô nở nụ cười yêu thương cưng chiều, hai mắt đỏ bừng.

Cha cô…không chỉ một lần hỏi qua cô: "Hạ Hạ thật sự thích Nghiêm Tài Quân sao?"

"Hạ Hạ, không phải tên nhóc đó không được ư? Chấp Hòa cũng tốt mà, chăm sóc con từ nhỏ."

Về sau, ông ấy cũng chịu thua trước cô mà thỏa hiệp: "Chỉ cần Hạ Hạ thích ba đều ủng hộ."

Nhưng bây giờ…

Cổ họng Lâm Hạ đắng chát, nước mắt đầy mặt, mũi nghẹt khó có thể thở được.

Không biết cô ngủ quên lúc nào mà khi mở mắt ra, ngoài cửa sổ đã trắng xóa một mảnh.

Tuyết rơi…

Lâm Hạ nhìn thoáng qua, sau đó gọi cho Thẩm Chấp Hòa muốn hỏi anh đang ở đâu nhưng lại không có người nhận…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!