Nghiêm Tài Quân im lặng nhìn Lâm Hạ mấy giây, sau đó nhặt lại mấy tờ tiền vương vãi, từ trong đồng phục lấy ra tấm danh thiếp.
"Tới văn phòng luật này, sẽ có người đồng ý nhận vụ án của cô."
Giờ phút này, Lâm Hạ hoàn toàn không hiểu nổi hắn.
"Nghiêm Tài Quân, rốt cuộc anh muốn thế nào?"
"Quyết định như nào đều tùy cô." Nghiêm Tài Quân đem danh thiếp đặt trên bàn, đúng dậy rời đi.
Lâm Hạ nhìn tấm danh thiếp kia.
Cô không muốn nhận sự bố thí đó, nhưng cô hiểu, ở Hải Thành sẽ không có một vị luật sư nào nhận vụ kiện cáo này.
Tấm danh thiếp mà Nghiêm Tài Quân đưa chính là ngọn cỏ cứu mạng duy nhất, là hy vọng duy nhất của cha cô.
Tay Lâm Hạ run run cầm danh thiếp, chỉ cảm thấy trái tim của mình bị dòng chữ mạ vàng đốt cháy thành một cái lỗ to.
Đau dữ dội.
Ở một bên, Thẩm Chấp Hòa nhìn thấy hết tất cả: "Thật sự muốn dùng sao? Em vẫn còn muốn tin vào hắn ta nữa sao?"
Lâm Hạ nắm chặt danh thiếp, lắc đầu: "Chúng ta tới văn phòng luật đi."
"Được." Thẩm Chấp Hòa trả lời.
Hai người rời khỏi nhà hàng, đi dọc theo bờ sông tới văn phòng luật.
Từ lúc nhà họ Lâm xảy ra chuyện tới giờ, lần đầu tiên bọn họ mới có phút giây yên tĩnh như này.
Thẩm Chấp Hòa nhìn vào gò má hóp lại của Lâm Hạ, nhẹ giọng hỏi: "Em bây giờ có còn… thích Nghiêm Tài Quân nữa không?"
Bước chân Lâm Hạ hơi chững lại, vừa tự giễu vừa cười cay đắng: "Em và hắn là người của hai thế giới."
"Bây giờ em chỉ muốn có thể giữ mạng cho ba thôi, mặc kệ ông ấy ngồi tù bao lâu, kể cả chung thân em vẫn có thể chấp nhận."
Thẩm Chấp Hòa nhìn dáng vẻ cố chống đỡ của cô, đau lòng muốn ôm cô vào lòng.
Nhưng cuối cùng chỉ đưa tay xoa đầu cô: "Được, cho dù là bao lâu anh đều cùng em chờ."
Hốc mắt Lâm Hạ nóng lên, suy nghĩ trôi dần vào quá khứ…
Thẩm Chấp Hòa là học sinh nhận được sự giúp đỡ từ nhà họ Lâm, nuôi dưỡng ở nhà họ Lâm, là thanh mai trúc mã của cô.
Cha cô vẫn luôn coi anh ấy là con rể để bồi dưỡng, mỗi lần Lâm Hạ phạm lỗi, sợ nhất là bị ba phạt nhưng lần nào Thẩm Chấp Hòa đều chủ động gánh vác một phần.
Nếu…Nghiêm Tài Quân không xuất hiện, chắc là cô sẽ như sự hy vọng của ba mà gả cho anh ấy.
Nhưng bây giờ…không thể nào.
Nửa giờ sau, tại văn phòng luật Tần Hoài.
Tần Hoài cầm lấy tấm danh thiếp từ tay Lâm Hạ, đánh giá cô từ trên xuống dưới: "Đây là lần đầu tiên Nghiêm Tài Quân tìm tôi giúp đỡ, vị trí của cô trong lòng hắn không thấp nha!"
Lâm Hạ ngạc nhiên một chút, lập tức bác bỏ: "Anh hiểu lầm rồi."
Tần Hoài không tin, còn muốn tìm tòi nghiên cứu cái gì đó.
Thẩm Chấp Hòa đứng phía trước bảo vệ Lâm Thanh Nhan, quay lại chủ đề: "Luật sư Tần, vụ án nhà họ Lâm, anh có bao nhiêu phần trăm nắm chắc?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!