Lâm Hạ trợn to mắt, nhìn kim tiêm đâm thủng da, đẩy vào máu một loại thuốc không rõ.
Nghiêm Vệ Quốc giải thích: "Đây là thuốc đặc biệt sẽ giúp cháu tăng cường sức đề kháng."
Ông cầm một con chip đưa cho Lâm Hạ: "Đây là chip định vị, cháu chọn chỗ nào giấu nó đi."
Lâm Hạ kinh ngạc: "Giấu ở đâu?"
"Dưới da." Nữ cảnh sát bên cạnh đáp.
Lâm Hạ kinh ngạc đến nỗi mắt sắp rớt ra khỏi tròng: "Dưới da? Còn có thể giấu được dưới da?!"
"Vậy ngoài tính năng định vị ra còn có tính năng khác nữa không?"
Nghiêm Vệ Quốc: "Không có. Bây giờ chỉ cần cháu có thể kiên trì tới lúc bọn chúng thực hiện giao dịch, lúc đó bọn chú sẽ tóm gọn hết cả lũ."
"Chẳng qua có một vấn đề." Nữ cảnh sát thấp giọng bổ sung.
Lâm Hạ: "Có vấn đề gì?"
"Đây là lần đầu tiên chúng tôi sử dụng con Chip này, thế nên chúng tôi không rõ nó có hoạt động tốt hay không… Dù sao việc quan trọng nhất chính là giữ cho con Chip này không bị hư hỏng."
Nghiêm Vệ Quốc bất lực nói: "Vì thế chúng tôi cũng không biết nên giấu con Chip ở đâu để giữ cho nó không bị hư hại."
Lâm Hạ suy nghĩ: "Sau tai đi, cháu sẽ cố gắng bảo vệ nó."
Nghe thấy vậy, Nghiêm Vệ Quốc và nữ cảnh sát nhìn nhau và cả hai đều tỏ ý có thể.
Không lúc sau, con chip định vị đã được nữ cảnh sát cấy vào sau tai.
Nghiêm Vệ Quốc nói đại khái sơ đồ bố trí cho cô, sau đó để nữ cảnh sát hóa trang cho cô thành một phụ nữ bình thường trong thành phố sầm uất. Nhiệm vụ chính thức bắt đầu.
Lâm Sở Miên (*) dựa theo lời Nghiêm Vệ Quốc nói cầm theo một cái vali cũ, đến một trấn nhỏ hẻo lánh trong thành phố, tìm một phòng trọ nhỏ mang phong cách độc đáo nổi tiếng trên mạng.
(*) nữ chính sử dụng tên Lâm Sở Miên để làm nội gián.
Quả nhiên, khi cô vào ở không lâu, bà chủ trọ lấy cớ dọn dẹp để làm quen cô. Bà ta bảo muốn kéo gần khoảng cách lại với Lâm Sở Miên nhưng thật ra là bí mật dò hỏi cô thông qua mấy lời khách sáo.
Cô nhớ rõ đặc điểm quan trọng mà cảnh sát nữ ấy từng nói: [Phải là phụ nữ độc thân, không thường xuyên liên hệ hoặc thân quen với ai mới là mục tiêu tốt nhất của bọn chúng.]
Lâm Sở Miên cười trả lời bà chủ: "Mấy năm trước ba mẹ em qua đời cả, anh trai lại cưới chị dâu. Hai bên nói chuyện không hợp nên chưa tới nửa năm em quyết định chuyển ra ngoài ở."
Bà chủ nghe xong, cười tươi rói. Sau đó như ý thức được vẻ mặt này không ổn nên giả vờ đồng cảm nắm tay Lâm Sở Miên: "Em gái sống khổ quá rồi, chút nữa chị nấu đồ ngon mời em qua ăn."
Lâm Sở Miên cảm động nắm lại tay bà ta: "Cảm ơn chị nhiều lắm."
Cứ nghĩ bà chủ sẽ mượn cơ hội đưa thức ăn để ra tay, không ngờ là cô nghĩ quá nhiều rồi.
Ba ngày ở đây, cô chưa xảy ra chuyện gì cả. Ngay lúc Lâm Sở Miên nghĩ đối phương không có vấn đề gì, lúc trời chạng vạng tối, bà chủ trọ thấy cô đi xuống cầu thang, chủ động đề nghị: "Em gái Lâm này, chỗ chúng ta mới mở tiệm Vịt Bát Bảo ở góc đường ấy. Nghe bảo ngon lắm, hôm nay đúng lúc chị có việc nên không thể chuẩn bị cơm tối, em có thể tới ăn thử."
Lâm Sở Miên cười gật đầu: "Được ạ."
Cô đồng ý ra ngoài. Không ngờ vừa mới bước chân ra cửa, cô đã cảm giác được có người lén lút đi theo sau.
Lâm Sở Miên giả vờ như không biết, cứ đi thẳng về phía trước, lâu lâu dừng lại để hỏi đường.
Cuối cùng đến lần thứ ba sau khi dừng lại, có kẻ bịt miệng và mũi cô lại.
Lâm Sở Miên còn chưa kịp phản kháng đã rơi vào hôn mê, bị người đó kéo lên xe Van.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!