Chương 35: (Vô Đề)

Trong mắt Lâm Hạ lóe lên sự ngạc nhiên, hỏi lại: "Vậy ngài biết tin tức của Nghiêm Tài Quân và Nghiêm Phương Niệm sao? Cháu…"

"Đừng gấp, chúng ta tìm một chỗ nói chuyện đi."

Nghiêm Vệ Quốc đeo khẩu trang lên: "Chỗ này không an toàn."

Lâm Hạ hiểu ý ông. Lúc đầu cô muốn dẫn Nghiêm Vệ Quốc tới khách sạn mà Nghiêm Tài Quân chuẩn bị cho cô.

Không ngờ Nghiêm Vệ Quốc giữ cô lại: "Chỗ khách sạn cháu ở cũng không an toàn, đi theo tôi."

Lâm Hạ ngạc nhiên, nhưng vẫn kịp phản ứng lại chạy theo Nghiêm Vệ Quốc rời đi.

Nghiêm Vệ Quốc dẫn Lâm Hạ đi bảy tám khúc rẽ rồi lên một chiếc xe hơi. 

Khoảnh khắc đóng cửa xe lại, Nghiêm Vệ Quốc nói thẳng: "Tài Quân và Niêm Niệm xảy ra chuyện rồi. Chú muốn cháu giúp chúng nó."

Lâm Hạ cảm thấy trong lòng rối loạn, vội hỏi lại: "Có chuyện gì xảy ra vậy? Hai người đó đang ở đâu?"

"Cháu có thể giúp chú sao?" Nghiêm Vệ Quốc không trả lời mà hỏi ngược lại.

Lâm Hạ có chút bất đắc dĩ: "Đã tới tận đây rồi, cháu còn có thể từ chối sao?"

"Nếu cháu muốn từ chối cứ nói, chú cũng không bắt ép cháu làm gì cả."

"Cháu đồng ý."

Lâm Hạ đồng ý không chút do dự

Nghiêm Vệ Quốc không dò xét cô nữa, vẻ mặt ôn hòa xen lẫn vài phần nghiêm túc: "Bản án của thôn Triệu gia hẳn là cháu đã biết rồi, chú sẽ không vòng vo nữa."

"Sau khi phá án và bắt hiệu trưởng về quy tội xong, có kẻ nhờ Tần Hoài biện hộ cho ông ta, bắt Tài Quân phải tạm thời bị đình chỉ công tác."

"Nguyên nhân sâu xa là do Tài Quân thông qua hiệu trưởng điều tra một vụ án khác. Những người phụ nữ bị bán kia…"

Nghiêm Vệ Quốc dừng lại, gương mặt hiện lên vẻ không đành lòng: "Ngoại trừ những người bị bán ở vùng núi xa xôi hẻo lánh, một số người khác bị bán cho đám thương nhân ở Hải Thành. Bọn họ bị xem như trò tiêu khiển…"

Lâm Hạ khó có thể tin được, mặt cô trắng bệch: "Ông ta… sao ông ta lại ngang ngược đến vậy."

Cô không khỏi nghĩ đến lúc bị hiệu trưởng bắt đi… trong căn phòng cấm tối tăm… cùng với nhiều loại dụng cụ "đặc biệt".

Chỉ tưởng tượng thôi cũng khiến cả người cô toát mồ hôi lạnh: "Cho nên bọn họ mới mời Tần Hoài làm luật sư biện hộ cho hiệu trưởng, muốn bịt miệng ông ta?"

Nghiêm Vệ Quốc gật đầu.

Lâm Hạ: "Chú muốn cháu giúp như nào?"

Nghiêm Vệ Quốc: "Như chú đã nói, nếu cháu không muốn tham gia thì bây giờ đổi ý vẫn kịp."

"Lúc này còn nói mấy chuyện này sao?" Lâm Hạ mệt mỏi hối thúc.

Có lẽ lần đầu cô quyết định giúp đỡ Nghiêm Tài Quân cũng là lúc cô bị quấn vào vòng xoáy này rồi. Đã lỡ vướng vào thì không còn đường lui nữa.

Nghiêm Vệ Quốc cảm thán: "Cháu là cô gái tốt, đáng tiếc thằng nhóc Tài Quân kia…"

Lâm Hạ trầm ngâm quay sang nhìn ông.

"Thôi, chú mau nói về chuyện chính đi."

Nghiêm Vệ Quốc quay lại chủ đề: "Một tuần trước, Tài Quân với Niệm Niệm có nhiệm vụ tìm ra kẻ đứng sau hiệu trưởng. Sau đó cử nội gián xâm nhập để một mẻ tóm hết bọn buôn người ở Hải Thành."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!