Thẩm Chấp Hòa thấy Nghiêm Tài Quân không có ý định bắt tay, anh liền bình thản rút tay về.
"Nếu cảnh sát Nghiêm không có chỗ ngủ thì có thể nói cho tôi. Tôi sẽ ngay lập tức nhờ người sắp xếp cho quý ngài đây một căn phòng ở khách sạn."
Nghiêm Tài Quân đứng dậy: "Giám đốc Thẩm không phải ngồi sau song sắt 5 năm sao? Sao mới có 3 năm lại được thả ra rồi?"
Thẩm Chấp Hòa tức giận nghiến răng: "Nhờ phúc của cảnh sát Nghiêm, tôi lập công nên được khoan hồng."
Nghiêm Tài Quân gật đầu, vỗ vào bả vai anh: "Vậy thời gian tiếp theo anh nhớ phải làm người tốt, đừng có phạm tội nữa."
Thẩm Chấp Hòa cười gằn: "Mượn lời hay ý đẹp của cảnh sát Nghiêm. Tôi tới đây đón Hạ Hạ đi nước ngoài."
"Sau này muôn trùng xa cách, nếu có duyên sẽ gặp lại cảnh sát Nghiêm."
Thẩm Chấp Hòa nói xong, bỏ mặc Nghiêm Tài Quân đứng một mình ở đó còn mình vào phòng bệnh của Lâm Hạ.
Lâm Hạ vừa gặp mặt Nghiêm Phương Niệm xong, bây giờ trong đầu cô chỉ văng vẳng câu nói ["Cô với anh trai tôi từng yêu nhau"], không hề chú ý đến Thẩm Chấp Hòa vừa bước vào phòng.
Thẩm Chấp Hòa đứng trước giường bệnh ho nhẹ một tiếng: "Hạ Hạ."
Lâm Hạ ngạc nhiên, ngẩng đầu lên. Sau khi thấy người trước mắt là Thẩm Chấp Hòa, bao suy nghĩ vẩn vơ đều bị cô ném ra ngoài hết. Bây giờ, trong tâm trí cô đong đầy niềm vui và hạnh phúc vì được hội ngộ với người anh thân thiết nhất!
Cô bật dậy: "Anh Chấp Hòa!"
Thẩm Chấp Hòa vội đè cô lại: "Đừng lộn xộn, mau nằm xuống đi."
Lâm Hạ dừng lại, ngoan ngoãn ngả người xuống giường: "Làm sao… anh có thể ra ngoài sớm như thế…"
"Nghe thấy em gặp chuyện thì sao anh còn tâm trạng ngồi yên trong đó được."
Thẩm Chấp Hòa lo lắng nhìn cô: "Trước tiên là em đó, vết thương nằm ở chỗ nào? Có đau không? Chẳng phải anh đã nói với em rằng phải cách xa Nghiêm Tài Quân ra sao…"
"Anh Chấp Hòa, em không nghĩ sẽ gặp lại hắn."
Lâm Hạ cũng bất lực: "Em ở vùng hẻo lánh này làm tốt công việc dạy học, không ngờ nơi này sẽ xảy ra vụ án, cũng không thể đoán trước được hắn sẽ là người phụ trách."
Nghe xong Thẩm Chấp Hòa liền không băn khoăn về vấn đề này nữa.
Anh nhìn vết thương trên tay Lâm Hạ: "Còn đau không? Vết thương có nghiêm trọng lắm không?"
Lâm Hạ lại nói như thể người bị thương không phải mình: "Có thuốc tê mà."
Thẩm Chấp Hòa nghe cô nói liền biết vết thương không hề nhẹ chút nào.
Anh thở dài: "Hạ Hạ, em…em có muốn đi nước ngoài không?"
"Không phải trước kia em muốn học trường nghệ thuật ở Pháp sao, giờ chúng ta sang Pháp bắt đầu lại lần nữa có được không?"
Lâm Hạ sửng sốt: "Không phải mọi chuyện ở đây vẫn tốt sao, tại sao anh… đột nhiên lại nói những lời này?"
Thẩm Chấp Hòa im lặng.
Lâm Hạ nắm chặt cái chăn mỏng: "Anh Chấp Hòa, em thực sự không muốn đi… Nhưng nếu anh cảm thấy nơi này anh sống không được, em…"
[Rầm.]
Tiếng cửa bị đẩy mạnh vang lên đồng thời cắt ngang lời nói của Lâm Hạ.
Hai người quay qua nhìn, Nghiêm Tài Quân đang lững thững đi tới: "Vụ án của Triệu Mai có tiến triển mới, có muốn đi xem với anh không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!