Chương 23: (Vô Đề)

"Tôi và anh trai cô?" Lâm Hạ khó tin kêu lên.

Nghiêm Phương Niệm thấy dáng vẻ kinh ngạc của cô không giống giả vờ, lập tức ngậm miệng không dám nói thêm lời nào.

Căn phòng rơi vào im lặng.

Thật ra Lâm Hạ thấy thái độ của Nghiêm Tài Quân và Nghiêm Phương Niệm khá kỳ quái. 

Cô muốn nhớ lại, nhưng trong đầu luôn có một thanh âm ngăn cản cô: "Đừng nghĩ nữa, đừng nhớ lại, mọi chuyện đã là quá khứ rồi."

Lâm Hạ theo bản năng ngừng suy nghĩ tìm tòi: "Chắc là cô nhớ sai rồi."

"Ba tôi là do anh cô tự tay bắt, sao tôi lại cùng anh ta yêu đương?"

"Với lại tình huống của tôi cô cũng biết, ba tôi là… tội phạm, ba thế hệ sau không thể vào ngành công an được. Nhà các cô… đời đời đều là anh hùng liệt sĩ, anh cô nhất định sẽ không lựa chọn ở bên tôi!"

Lâm Hạ nghiêm túc phân tích, giọng điệu chắc nịch, không hề có tia trào phúng hay chút âm dương quái khí nào.

Khác với ấn tượng về cô trước đây của Nghiêm Phương Niệm, giống như là hai người khác nhau.

Tâm trí cô xoay chuyển liên tục, nhanh chóng chuyển chủ đề: "Nghe nói lần này là cô giúp chúng tôi, chân thành cảm ơn cô."

Lâm Hạ xấu hổ nói: "Không có, tôi cũng có giúp được gì đâu, ngược lại còn gây phiền phức cho cảnh sát Nghiêm."

Nghiêm Phương Niệm nhướng mày: "Thật ra lời này cũng không phải tôi tự nói, tôi nghe Vương Tắc Dân kể nếu không có cô Triệu Hải Thâm với lão hiệu trưởng đấy cũng không lộ móng vuốt nhanh như thế."

"Chẳng qua… cô thấy anh trai tôi như thế nào?"

Đây là thủ đoạn thường được sử dụng trong thẩm vấn, nói chuyện vu vơ nhưng thật ra đều có mục đích cả.

Lâm Hạ chưa kịp phản ứng, vô thức trả lời: "Cảnh sát Nghiêm là cảnh sát tốt."

Nghiêm Phương Niệm khó hiểu: "Chỉ vậy thôi sao?"

"Ừm."

Nghiêm Phương Niệm hỏi thêm: "Ngoại trừ là một vị cảnh sát tốt ra thì sao? Cô không có ý kiến cá nhân à?"

Lâm Hạ nghi ngờ: "Ý kiến cá nhân có quan trọng không?"

Trong những năm này cô học được nhiều chuyện tầm phào ở chỗ hiệu trưởng và Triệu Hải Thâm, còn học được cách vòng vo, đương nhiên sẽ không thuận theo ý muốn của Nghiêm Phương Niệm rồi.

"Không quan trọng, tôi chỉ là muốn hỏi cô có cảm giác gì với anh ấy không?"

Nghiêm Phương Niệm thấy không thể vòng vo được với cô, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

Lâm Hạ nói không chút do dự: "Không có."

Thời gian trong phòng bệnh tựa như được ấn nút tạm dừng.

Nghiêm Phương Niệm ngại ngùng xoa mũi.

Lâm Hạ: "Cảnh sát Nghiêm còn có chuyện gì muốn hỏi nữa sao?"

Nghiêm Phương Niệm lúng túng cười: "Không có."

Sau đó cô ta quay người rời đi.

Không ngờ cô ta mới ra tới hành lang liền cùng Nghiêm Tài Quân, kẻ không biết tỉnh lại từ lúc nào, bốn mắt nhìn nhau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!