Tin nhắn vừa gửi đi, Nghiêm Tài Quân lập tức cảm thấy không ổn chút nào.
Hắn với Lâm Hạ không thân cũng chả quen, hà cớ gì Lâm Hạ phải về Hải Thành với hắn?
Suy nghĩ đến đây, hắn lại nghĩ đến chuyện cô ấy đã quên mình.
Trải qua khoảng thời gian chung đụng này, Nghiêm Tài Quân đoán ba năm Lâm Hạ rời đi đã xảy ra chuyện gì đó khiến cô ấy tạm mất trí nhớ.
Đầu ngón tay hắn cứ ngập ngừng do dự ở nút nguồn mãi mà không dám ấn xuống.
Cuối cùng hắn liên lạc với anh em công an còn ở Hải Thành: "Nhờ mọi người giúp tôi điều tra hành tung của Lâm Hạ ba năm qua, xem thử có phát sinh sự kiện đặc biệt nào không?"
Lần này bên kia không có hỏi lại vì sao, chắc cũng nhận được thông tin Lâm Hạ có dính dáng đến vụ án buôn người ở thôn Triệu.
Mặc kệ đầu dây bên kia vì sao không hỏi, Nghiêm Tài Quân thở phào nhẹ nhõm. Hắn cất điện thoại rồi lên xe đi tới trạm kiểm soát.
Đến nơi, Vương Tắc Dân báo cáo toàn bộ: "Đội phó Nghiêm, bên phía mồi câu báo lại, thôn Triệu mắc câu rồi. Chừng mười hai giờ đêm nay tại thung lũng gần khe suối cách thôn năm cây số sẽ tiến hành giao dịch."
Nghiêm Tài Quân gật đầu, mở bản đồ ra làm quen địa hình nơi giao dịch xong mới ra lệnh: "Ngoại trừ đội mồi câu ra, những người còn lại chia làm ba đội, một đội theo tôi vây bắt tại hiện trường, hai đội còn lại theo hai hướng đông nam và phía nam thôn Triệu tiến hành bao vây."
"Bảy giờ tối nay, tất cả mọi người xuất phát tới nơi giao dịch, bắt buộc phải một mẻ tóm gọn!"
Mọi người đồng thanh hô: "Rõ!"
Nghiêm Tài Quân đã một ngày không ăn không ngủ nhưng tinh thần vẫn tốt như mới.
Hắn lôi điện thoại ra, đã một tiếng rồi mà Lâm Hạ chưa trả lời lại.
Trong mắt Nghiêm Tài Quân lóe lên tia cô đơn.
Ba tiếng trước giờ xuất phát.
Nghiêm Tài Quân không hiểu sao cảm thấy bất an, hắn suy nghĩ, gọi người canh chừng ở lò hỏa táng.
Bên đó rất nhanh nối máy: "Đội phó Nghiêm?"
"Thi thể Triệu Thành tới rồi sao?"
"Vẫn chưa, chúng tôi đã tới hai lò hỏa táng trên thành phố hỏi thăm rồi, chỉ cần Triệu Hải Thâm vừa đến sẽ báo cho chúng ta. Mà làm sao anh biết người dân thôn Triệu sẽ cho hỏa táng xác Triệu Thành?"
Ngón tay Nghiêm Tài Quân gõ nhẹ trên mặt bàn: "Chuyện này nói sau, ngược lại cậu vừa nhắc tôi nhớ chuyện này."
Hắn căn dặn: "Bên phía Lâm Hạ phải bảo vệ cho tốt, đừng để cô ấy gặp phải chuyện gì."
Sau đó cúp máy, nhắm mắt nghỉ ngơi hai tiếng.
Chín giờ tối, Nghiêm Tài Quân dẫn đội tới chờ ở điểm giao dịch.
Tất cả mọi người tắt hết điện thoại, vào vị trí phục kích, sẵn sàng tư thế ôm cây đợi thỏ.
Mười một giờ rưỡi, trong rừng có tiếng bước chân và ánh đèn pin chiếu sáng, một đám người rộn rộn ràng ràng theo đường núi tới chỗ giao dịch.
Nghiêm Tài Quân đếm, tổng cộng có chục thanh niên trai tráng.
Phụ nữ với trẻ con bị trói bằng dây xích sắt, ngồi trên xe ba gác, cũng tầm khoảng chục người.
Nghiêm Tài Quân nhìn kĩ, cổ họng nghẹn lại!
Cô em gái duy nhất của hắn, Nghiêm Phương Niệm, lại nằm chình ình giữa nhóm phụ nữ bị lừa bán!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!