Chương 17: (Vô Đề)

Nghiêm Tài Quân thay đổi sắc mặt.

Hắn nhìn Lâm Hạ, tay che kín loa điện thoại: "Chuyện nhà Triệu Mai em không cần lo lắng đâu, giờ tôi có công chuyện. Em nhớ ăn cơm đầy đủ và nhớ bôi thuốc. Tôi sẽ cử người tới bệnh viện bảo vệ em, có chuyện cứ gọi cho tôi."

Sau khi vội vàng căn dặn, hắn xoay người rời đi.

"Tên đó là manh mối trọng yếu của chúng ta, sao đột nhiên lại ch. ết như thế?!"

"Tình huống có hơi phức tạp, khi chúng tôi phát hiện thì người dân của thôn Triệu đang lén lút lo hậu sự cho Triệu Thành rồi."

Việc đã đến nước này, Nghiêm Tài Quân cũng không biết nên nói cái gì, chỉ có thể đơn giản bàn giao mấy việc: "Tới đó lấy thi thể về, điều tra rõ nguyên nhân tử vong, mấy chuyện khác chờ tôi tới rồi nói tiếp. Nhớ theo sát Triệu Hải Thâm."

"Ngoài ra, thả mồi cho đám người ở thôn Triệu bắt chúng nhanh chóng làm giao dịch."

"Rõ!"

Nhận được câu trả lời, Nghiêm Tài Quân lái xe dạo một vòng quanh trấn, gọi điện cho cấp trên ở Hải Thành để họ đưa mệnh lệnh khẩn cấp xuống thị trấn này triệu tập mình về lại Hải Thành.

Sau đó chạy tới đồn cảnh sát ở đó rồi cuối cùng xuống thôn Triệu.

Mặt khác, ở bên trong thôn Triệu.

Tiếng búa gõ ầm ầm vang lên liên tục.

Trên cổ Triệu Hải Thâm quấn lấy một vòng băng gạc, đang đứng chỉ huy người dân thôn Triệu gia đóng đinh quan tài.

Lúc này tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.

Triệu Hải Thâm thay đổi sắc mặt nhận cuộc gọi.

Không biết bên kia đang nói chuyện gì mà hắn cứ liên tục: "Từ từ… vâng… vâng! "

Dân làng thôn Triệu dừng tay, đồng loạt giương cặp mắt mờ mịt nhìn Triệu Hải Thâm.

Triệu Hải Thâm cúp điện thoại, hắng giọng một cái: "Không chôn Triệu Thành nữa. Thằng tư, tao mượn cái xe bốn bánh chở cái xá. c này lên thành phố hỏa táng."

Lời vừa nói ra giống như giọt nước rơi vào chảo dầu sôi, thôn dân lập tức sôi trào cả lên.

"Thằng cả này, A Thành ch. ết cũng đã ch. ết rồi, không được chôn cất an ổn như thế thì không tốt đâu."

"Đúng đúng, người cũng đã c. hết rồi còn đốt thành tro, như vậy có phải có hơi quá đáng rồi không?"

"Không phải nhưng tôi nói thằng Cả này, cậu làm như thế về lâu về dài chúng ta rất khó thu phục lòng người đấy. Nghe bảo hôm qua ở trường học cậu làm chuyện đó với cô giáo, còn thu hút sự chú ý của cảnh sát…"

Triệu Hải Thâm mặt đỏ tới mang tai: "Tất cả im cái mồm cho tao!"

"A Thành ch. ết như nào trong lòng các ngươi đều biết rõ mười mươi, ai có ý kiến ý cò gì nuốt hết vào bụng đi!"

"Đừng có trách tao không nhắc nhở tụi mày, nếu dám chống đối tao thì sau này tụi mày đừng hòng mua được vợ!"

Nghe vậy, mấy người vừa mở miệng lập tức ngậm chặt, như ngọn lửa bị dội gáo nước lạnh, hậm hực không dám lên tiếng lần nào nữa.

Triệu Hải Thâm thấy bọn họ ngậm miệng thì hừ lạnh, từ trên người thằng tư nhà Triệu lấy chìa khóa chiếc xe: "Đứng đó lo lắng cái r. ắm! Nhanh cái chân chuyển xá. c đi!"

Người trong thôn hai mắt nhìn nhau, chỉ đành bất lực khiêng x. ác Triệu Thành lên xe ô tô.

Chỉ mất ít phút thôi nhưng Triệu Hải Thâm cũng không muốn chậm trễ chút nào, nhanh chóng cùng thằng tư Triệu lái xe vào thành. Nhỡ đến muộn thì lò hỏa táng đóng cửa đuổi khách mất.

Cùng lúc, Nghiêm Tài Quân đến trường tiểu học thôn Triệu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!