Nghiêm Tài Quân vội vàng tới, đầu đầy mồ hôi.
Hắn nhìn quanh thấy Lâm Hạ đứng dựa vào ghế, gương mặt tái nhợt, quần áo lộn xộn, trái tim hắn như bị cắt ra từng mảnh, lại như bị thiêu đốt trong ngọn lửa tức giận.
Nhưng ngoài mặt lại giả bộ hét lớn: "Cô giáo Lâm, không phải chúng ta hẹn xong buổi chiều nói chuyện sao, cô thế mà lại bắt tôi chờ lâu vậy."
Nghe vậy, mặt hiệu trưởng đổi sắc: "Cô giáo Lâm hẹn cảnh sát Nghiêm sao không nói sớm chứ?"
Lâm Hạ nhìn thấy Nghiêm Tài Quân mới hoàn toàn thả lỏng cơ thể.
Cô cuối cùng không cần phải căng não nói chuyện cẩn thận nữa, cũng không cần chống lại tác dụng thuốc mê nên ngã xuống hôn mê tại chỗ.
Nghiêm Tài Quân cũng không muốn nói nhảm với lão già xảo quyệt, ôm lấy Lâm Hạ vội vàng rời đi.
Đường đi ở khu vực vùng núi Hải Thành rất khó đi, chờ đến khi tới bệnh viện trên thị trấn thì cũng vừa tắt nắng.
Nghiêm Tài Quân nhìn theo nhóm bác sĩ y tá đẩy Lâm Hạ vào phòng cấp cứu, nỗi hối hận bao phủ cả người.
Hắn siết chặt ngón tay thành nắm đấm, sắc mặt đen thui dọa người.
Hắn không dám tưởng tượng nếu hắn chậm hơn một bước thì Lâm Hạ sẽ gặp chuyện gì.
Nghiêm Tài Quân vô lực dựa vào ghế dài, gió mát thổi dọc lối đi nhỏ của bệnh viện, thổi vào lòng khiến hắn rét run.
Chờ đợi đến 10 giờ sáng, đèn phòng cấp cứu mới tắt.
Bác sĩ vừa đi ra, Nghiêm Tài Quân lập tức chặn lại: "Bác sĩ, cô ấy thế nào rồi? Vết thương có nặng không?"
"Trong máu của bệnh nhân chứa một lượng lớn triazolam và GHB. Hai loại này đều là thành phần trong thuốc an thần, dùng quá liều lượng sẽ dẫn đến rối loạn tinh thần. May mắn là miệng vết thương không sâu, nhưng tạm thời bệnh nhân không nói được, cần lưu ý bôi thuốc nhiễm trùng."
Nghiêm Tài Quân quanh năm suốt tháng ở trên tiền tuyến, đương nhiên biết triazolam và GHB là hai hoạt chất chủ yếu của thuốc gây mê.
Chỉ là ngoài thuốc gây mê ra, hắn còn nghĩ tới chuyện khác nữa.
Nghiêm Tài Quân mất ngủ cả đêm, hai mắt lộ ra vẻ mỏi mệt.
Hắn vào phòng thấy Lâm Hạ nằm im trên giường bệnh, hai tay nắm chặt, mặt cắt không còn giọt máu.
Lông mày nhăn lại giống như đang gặp ác mộng vậy.
Nghiêm Tài Quân đến gần, lấy tay chọc chọc lúm đồng tiền của cô.
Lâm Hạ trong vô thức xoay đầu, tránh đi sự đụng chạm của hắn.
Nghiêm Tài Quân không cần nghĩ cũng đoán được cô mơ thấy ác mộng gì, ngay cả trong mơ cũng vô thức tránh né đụng chạm của người khác.
Hắn buông thõng cánh tay, tay nắm thành nắm đấm. Lần đầu tiên hắn căm hận bản thân mình sao lại cứng đầu như thế!
Nghiêm Tài Quân túc trực bên giường bệnh, đến giữa trưa Lâm Hạ mới có dấu hiệu tỉnh lại.
Hắn vội vàng đến chỗ gần bệnh viện mua một phần cháo cô thích ăn.
Khi trở về quả thật cô đã tỉnh, ánh mắt trống rỗng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tim Nghiêm Tài Quân thắt lại, bước nhanh về trước: "Lâm Hạ!"
Lâm Hạ mơ hồ quay đầu lại, mất một lúc mới hồi phục tinh thần, giọng điệu có chút ngập ngừng: "Cảnh sát Nghiêm?"
Nghiêm Tài Quân đứng lại, không thể nói được cảm giác lúc này là mất mát hay nhẹ nhõm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!