Lâm Hạ cố gắng giãy dụa nhưng cũng vô ích.
Triệu Hải Thâm sức như trâu, bóp mạnh cổ cô, ép Lâm Hạ mở miệng để đổ thuốc mê vào.
Lâm Hạ bị ép uống hết nửa bình thuốc mê.
Cô cảm thấy chóng mặt, trong lúc bối rối nhấn số khẩn cấp số 1 trên bàn phím điện thoại ngoài màn hình khóa.
Triệu Hải Thâm thấy hai mắt Lâm Hạ bắt đầu mơ màng, nhịn không được mà lột đồ cô ra: "Con chó cái thối tha, đợi mày thành con đàn bà của tao rồi thì để xem còn vờ thanh cao được nữa không."
Đầu Lâm Hạ biến thành đống bột nhão.
Cô cố giữ tỉnh táo, muốn hất bay Triệu Hải Thâm nhưng tay giống như bị ngàn cân đè nặng lại, cho dù cô sử dụng cách nào cũng không thể nâng lên được.
Triệu Mai hoảng sợ, bối rối bỏ chạy ra ngoài.
Lâm Hạ bất lực nhìn bốn phía tìm kiếm sự cứu giúp.
Lúc này gần tới giờ tan học, hầu như chẳng ai đi ngang qua văn phòng.
Cô bắt buộc phải tự cứu mình!
Lâm Hạ nhắm chặt mắt, hung hăng cắn đầu lưỡi.
Cảm giác đau đớn xuyên thẳng lên não, mùi tanh máu gắt mũi làm cô tỉnh táo lập tức.
Một bên tránh né cánh tay của Triệu Hải Thâm, một bên giơ tay tìm kiếm trên bàn cho đến khi chạm trúng v*t c*ng.
Bút máy của Nghiêm Tài Quân !
Lâm Hạ cố dùng ngón tay cạy mở nắp bút ra cho đến khi lộ đầu bút sắc bén.
Thừa dịp Triệu Hải Thâm cúi người mà hung hăng đâm bút vào cổ hắn !
"AAA!" Tiếng kêu thảm thiết ré lên.
Triệu Hải Thâm dừng động tác lại, tay run run sờ lấy cổ.
Tại chỗ gần sát bên động mạch chủ, hắn sờ trúng một ngòi bút máy và một thứ chất lỏng âm ấm.
Mặt hắn trắng bệch khi nhìn cả bàn tay toàn m. áu tươi.
Triệu Hải Thâm điên tiết: "Con mẹ mày dám đâm tao, hôm nay mày tới số rồi!"
Nói xong liền giơ tay lên cao tát Lâm Hạ một bạt tay.
Lậm Hạ bị tát nổ đom đóm mắt, trên mặt sưng đỏ cả lên.
Triệu Hải Thâm còn muốn tiếp tục ra tay thì ngoài cửa vang lên giọng nói quen thuộc: "Dừng lại!"
Triệu Hải Thâm ngừng cánh tay đang giơ cao, quay qua nhìn Lâm Hạ với đôi mắt căm phẫn.
Lâm Hạ khó khăn nhìn về hướng của giọng nói, phát hiện hóa ra là thầy hiệu trưởng.
Chẳng hiểu sao trong nội tâm cô dâng trào cảm xúc thất vọng.
Nhìn thấy hiệu trưởng, nãy giờ Triệu Hải Thâm phách lối bao nhiêu giờ cun cút bấy nhiêu: "Chú ba."
Lâm Hạ thấy căng thẳng, lần đầu cô nghe cách xưng hô như vậy của Triệu Hải Thâm đối với hiệu trưởng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!