Nghiêm Tài Quân đứng chôn chân tại chỗ.
Hắn không biết nên thể hiện nét mặt gì, cũng không biết phải trả lời như thế nào.
Não bộ vẫn đang hoạt động từ nãy đến giờ của Nghiêm Tài Quân trong giây phút ấy đột ngột ngừng hoạt động. Đến độ không thể suy nghĩ thêm rằng Lâm Hạ quên thật hay giả quên để cố tình thăm dò mình.
Quên đi một phần quá khứ… thực sự điều này khó có thể tưởng tượng được.
Tuy hắn từng nghe nói có người có thể quên đi một đoạn tình cảm ngắn ngủi nhưng lại nhớ như in một chuyện khác…
Thấy Nghiêm Tài Quân không trả lời, Lâm Hạ cười khổ, lắc đầu.
"Sao có thể là cảnh sát Nghiêm được, chắc là tôi nhớ nhầm."
Cô nhẹ nhàng qua loa che giấu chuyện này, ngược lại trả lời tiếp câu hỏi của Nghiêm Tài Quân đã bị chuyện của Triệu Hải Thâm cắt ngang trước đó.
"Triệu Mai không có mẹ từ nhỏ, mẹ em ấy mất từ mấy năm trước rồi. Trong nhà ngoại trừ ba em ấy ra còn có mấy đứa em gái."
Cảm xúc Nghiêm Tài Quân rất phức tạp.
Hắn miễn cưỡng đè nén mọi suy nghĩ liên quan tới Lâm Hạ, tập trung vào công việc của mình.
Hắn hỏi: "Về mẹ của em Triệu Mai, cô có biết chuyện gì không?"
Lâm Hạ: "Thật ra tôi cũng không rõ, chỉ nghe loáng thoáng bà ấy vốn không phải người ở đây."
"Không phải người ở đây?"
Đôi mày kiếm của Nghiêm Tài Quân nhíu chặt: "Vậy cô có biết bà ấy được chôn cất ở đâu không?"
Lâm Hạ lắc đầu: "Tôi không biết."
Nghiêm Tài Quân gật đầu, bất ngờ dừng lại: "Cô giáo Lâm, em có tình nguyện giúp tôi một chuyện không?"
Lâm Hạ đi theo cũng đứng lại, ngón tay xoắn vào nhau.
Cô biết, vụ án của cha cô là do Nghiêm Tài Quân phụ trách, nhưng chi tiết như nào thì cô lại không rõ.
Thú thật, cô biết rõ đó là trách nhiệm của Nghiêm Tài Quân nhưng trong lòng vẫn có khúc mắc.
Trả lời câu hỏi điều tra là nghĩa vụ của mình, còn những chuyện khác thì không phải.
Lâm Hạ nhíu mày: "Cảnh sát Nghiêm, không được rồi, thứ lỗi vì tôi không thể trợ giúp."
Nghiêm Tài Quân cũng đoán được đáp án của cô.
Hắn do dự vài giây rồi nói.
"Cô giáo Lâm, không dám giấu giếm cô, tôi đến nơi này vì muốn điều tra vụ án mua bán người."
"Đối tượng lừa bán có cả phụ nữ, cũng có cả trẻ con. Mà thôn Triệu là nơi mà tôi nghi ngờ nhất."
Nghiêm Tài Quân nhìn chăm chú vào cô: "Căn cứ vào suy đoán của tôi, mẹ của em Triệu Mai có lẽ chính là nữ sinh viên bị lừa bán hơn hai mươi năm trước…."
"Lâm Hạ." Giọng hắn hơi nghẹn lại: "Tôi không ép buộc cô, nhưng ở đây, trừ cô ra thì tôi không biết nên tin vào người nào cả."
Sự kinh ngạc hiện rõ trên mặt Lâm Hạ, không ngờ bí mật đằng sau thôn Triệu lại động trời như vậy.
Mặt cô trắng bệch: "Chuyện này… Anh có nói với hiệu trưởng chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!