Chương 11: (Vô Đề)

Ba năm sau, tại một trường tiểu học ở vùng núi thuộc Hải Thành.

Trong tay Nghiêm Tài Quân có vụ án liên quan tới học sinh chỗ này.

Hiệu trưởng tươi cười dẫn Nghiêm Tài Quân lên tầng ba: "Đội phó Nghiêm, học sinh mà anh tìm đang học tại lớp 5-2, tôi còn có việc nên không thể dẫn anh đi tiếp."

Nghiêm Tài Quân gật đầu, tự mình lên tầng.

Vừa mới tới hành lang, nghe thấy tiếng giảng bài trong phòng học, âm thanh lật sách xen lẫn giọng nói quen thuộc.

Cơ thể hắn hơi dừng lại một chút, sau đó nhanh chân chạy tới cửa lớp 5-2.

Đến khi thấy được người trên bục giảng, hắn hoàn toàn như bị đóng băng trên đất.

Nghiêm Tài Quân nhấp nháy đôi môi khô khốc của mình, gọi cái tên đã cất giấu trong lòng 3 năm qua.

Trong phòng học.

Người bị hắn gọi tên ngơ ngác ngẩng đầu nhìn, trong mắt là sự xa lạ cùng không quen biết: "Xin lỗi, anh là ai?"

Tại cửa phòng học.

Nghiêm Tài Quân tựa như bị đóng đinh tại đó, đôi mắt luôn tỉnh táo sắc bén giờ lộ ra mấy phần ngờ vực hoang mang hiếm thấy. Cả trái tim hắn như bị nhào nặn thành một đống hỗn độn. 

Cô ấy không biết mình?

Hay là… không muốn thừa nhận quen biết mình?

Hắn cẩn thận quan sát Lâm Hạ, phát hiện sự ngạc nhiên trên mặt cô không phải là giả vờ, sự ngưỡng mộ quen thuộc đã biến mất khỏi mắt cô ấy…

Trong lúc suy nghĩ, giọng Lâm Hạ lần nữa truyền đến.

"Anh gì ơi, lớp chúng tôi vẫn còn tiết."

Trong giọng nói đầy vẻ xa lạ lẫn không vui khi bị quấy rầy.

Nghiêm Tài Quân định thần lại, liếc mắt nhìn đồng hồ.

Bây giờ là chín giờ sáng, học sinh tiểu học cả nước đều học chung một thời gian, tiết học bắt đầu lúc tám giờ ba mươi lăm thì chín giờ mười lăm sẽ hết tiết.

Nói cách khác, tiết học này còn mười lăm phút nữa là kết thúc.

"Hết tiết tôi sẽ quay lại." Nghiêm Tài Quân để lại câu nói này trước khi biến mất khỏi cửa ra vào.

Lâm Hạ không hiểu lắm, nhưng cũng không nhìn theo mà tập trung giảng bài.

Mười lăm phút trôi qua nhanh chóng.

Chuông vang lên, Lâm Hạ thu dọn giáo án: "Các em, tiết học của chúng ta kết thúc tại đây."

Mới nói xong, Nghiêm Tài Quân bất ngờ xuất hiện trước cửa lớp: "Cô giáo Lâm, tôi muốn nói chuyện một chút."

Mắt Lâm Hạ nhíu lại: "Tôi còn chưa có hỏi, anh là ai vậy?"

Nghiêm Tài Quân khó mà kìm được nỗi thất vọng trong lòng.

Cứ ngỡ khi nãy là do Lâm Hạ giả vờ giả vịt, trong lòng vẫn cứ mong đây là trời cao ban ân giờ đã không còn sót chút gì. 

Cảm xúc phức tạp, hắn lôi ra giấy tờ chứng nhận thân phận của mình, hạ thấp giọng mà giới thiệu một lần nữa với cô: "Nghiêm Tài Quân, Đội phó đội điều tra hình sự Hải Thành."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!