"Amy !"
Amy theo đám đông đi ra vườn trường, đang định đáp xe bus trở về, chợt nghe có người gọi tên, cô quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Clark đứng đối diện đang vẫy tay.
"Clark, sao anh lại ở đây ?" Bây giờ chỉ mới bốn rưỡi chiều, Clark hẳn là ở chỗ làm mới đúng. Amy không ngờ được, nhưng cũng có chút vui mừng, cô mang ba lô chạy qua .
"Ừ, tôi tới tìm cô."
"Tìm tôi? Sao anh biết tôi tan học giờ này?"
"Cô quên tôi là phóng viên sao? Chuyện nhỏ này rất dễ hỏi thăm. Có thời gian không? Chúng ta tìm một chỗ nói chuyện đi, tôi có mấy việc muốn hỏi cô." Clark nói.
"Được ." Amy có chút nghi hoặc, vì vừa trên lớp học nên vệ sĩ còn chưa cho cô biết chuyện xảy ra ngày hôm nay.
Tìm quán cà phê yên tĩnh gần đó ngồi xuống, mỗi người tự gọi đồ uống cho mình, Clark đang chưa biết nên mở miệng như thế nào, cứ nhìn Amy muốn nói lại thôi.
Amy thấy Clark hôm nay kỳ lạ như vậy, nghi hoặc hỏi han: "Xảy ra chuyện gì vậy? Anh hôm nay thật lạ."
Clark rối rắm nửa ngày, cuối cùng vẫn quyết định trực tiếp hỏi: " Có phải cô phái người bảo vệ tiến sĩ Pratt ?"
"Đúng vậy." Amy thẳng thắn thừa nhận, cô chưa từng nghi ngờ rằng những người vệ sĩ bí mật bên mình có thể thoát khỏi mắt Clark, ánh mắt kia xuyên thấu có thể sánh với tia X quang.
Amy thẳng thắn lại khiến Clark sửng sốt, anh vốn tưởng Amy sẽ không muốn người khác biết bên cạnh cô có một đám người như vậy, nhiều ngày ở chung khiến Clark hiểu Amy là một cô gái thích cuộc sống tự do bình thường .
Amy thấy anh sững sờ, liền tự mình giải thích nói:"Chẳng phải tôi đã nói vị tiến sĩ Pratt kia có thể gặp nguy hiểm sao? Anh mỗi ngày luôn luôn bận rộn sẽ có lúc không thể bảo vệ ông ta, vậy nên tôi cũng chỉ có thể nhờ người hỗ trợ. Sao vậy? Xảy ra chuyện gì sao ? "
"Ồ vâng, hôm nay có người muốn giết tiến sĩ Pratt, vệ sĩ của cô đã giải quyết hắn ta, hiện giờ cảnh sát cần anh ta để lấy khẩu cung , không thành vấn đề chứ?"
"À, để tôi hỏi một chút." Amy lấy di động ra, cũng không tránh Clark, dù sao tai anh ngay cả tiếng con kiến đang bò đều nghe rõ: "Cady, hôm nay ai phụ trách bảo vệ tiến sĩ Pratt ?"
"Buổi sáng là Bernie, anh ta đã giải quyết một sát thủ nên mục tiêu bị bại lộ , buổi chiều là Tabitha sẽ tiếp nhận bảo vệ ông ấy. "
"Bảo Bernie đến cục cảnh sát lấy khẩu cung, đem sự việc kể rõ ràng, tôi sẽ bảo anh trai phái luật sư đi cùng bọn họ ."
"Vâng, tiểu thư."
Cúp điện thoại, Amy nhìn Clark, cười nói: "Như vậy không có vấn đề gì chứ?"
"Vâng." Clark gật gật đầu, "Lại nói tôi cũng phải cám ơn cô, nếu không có cô giúp đỡ, có lẽ tiến sĩ Pratt đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn ." Vừa mới nhận việc , có rất nhiều chuyện phải làm, cũng khiến anh lơi lỏng chú ý đối với tiến sĩ Pratt, nếu không có Amy , tiến sĩ Pratt có lẽ đã...
"Không có gì phải cám ơn, tôi cảm thấy tiến sĩ Pratt là một người đáng được kính trọng." Có lẽ ông ta sẽ đồng ý đến làm việc ở cục hàng không Anh quốc? Amy suy nghĩ cân nhắc. Tất cả mọi người không ai phát hiện tên lửa khác thường, chỉ có tiến sỹ Pratt tìm ra , từ điều đó có thể thấy được ông ta là một nhà khoa học nghiêm túc xuất sắccó năng lực, có thể có được nhân tài như vậy, bà ngoại cũng sẽ cao hứng .
Clark không biết suy nghĩ của Amy, anh hưng phấn đưa ra lời mời: "Việc chính nói xong rồi, hay là chúng ta đi ăn cơm chiều đi? Tôi mời cô."
"Tôi đây cũng không khách khí ."
****
"Sự tình có tiến triển gì không? Có biết là ai đang giở trò?" Amy buông nĩa, cầm lấy khăn ăn tao nhã lau miệng.
Clark cũng buông xuống: "À, có một chút, tôi nghi ngờ là Lex Luther giở trò."
"Lex Luther? Người này nghe nói là người đàn ông độc thân vàng thứ ba trên thế giới?" Amy khẽ gật đầu, đồng ý với cách nhìn của anh, "Nghe nói hắn ta gần đây muốn tài trợ cho kế hoạch " trạm vũ trụ Prometheus " , quả thật khả năng lớn là hắn."
Clark ngạc nhiên nhìn cô.
"Làm sao vậy?" Amy cúi đầu nhìn lại mình, không có gì không ổn mà!
"Tôi nghĩ cô sẽ không tin lời tôi nói, dù sao hình tượng của Lex Luther ở trước mặt mọi người luôn là chính trực , không giống như người có thể làm ra loại việc xấu này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!