Chương 50: (Vô Đề)

Dạ tiệc đêm Noel, Amy đã vào cung điện từ sớm, tuy rằng mọi người đều rất chú trọng thời gian mình đến các buổi

tiệc, đến sớm thì có vẻ mất thân phận, đến muộn thì lại có vẻ không tôn

trọng chủ nhân, nhưng Amy cho rằng nhà Kent vốn không có tước vị, chẳng

nên để người ta chú ý thì tốt hơn, hơn nữa hành động theo Nữ hoàng vẫn

là hợp lý nhất, vừa tỏ vẻ Hoàng gia quen thuộc với bọn họ, cũng có thể

ngăn chặn một chút sự tọc mạch không cần thiết.

Sự cẩn thận của Amy tất nhiên khó qua nổi con mắt của anh trai và bà ngoại, nhưng bọn họ cùng chấp nhận hành động của cô.

Vì thế buổi dạ tiệc đêm đó bắt đầu, Amy

và Clark mỗi người một bên đỡ Nữ hoàng bước vào, theo sau bọn họ, Martha cũng dắt tay Jonathan hơi căng thẳng bước tới.

Các quý tộc cúi đầu hành lễ trước Nữ hoàng đều chú ý tới điều đó, cùng ngầm hiểu, trao đổi ánh mắt cho nhau.

Khi Nữ hoàng tuyên bố dạ tiệc bắt đầu,

hai người nhảy đầu tiên là bà và người kế vị của mình, Hoàng thân xứ

Wales (còn gọi là Thái tử Charles) cùng khiêu vũ với nhau.

"Anh có thể mời em một điệu nhảy được

không?" Clark làm một động tác mời theo tiêu chuẩn quý ông với Amy – cúi nửa mình, một tay duỗi tới trước mặt Amy.

Amy nhìn ra sàn nhảy, người đang khiêu vũ không quá nhiều, cô thấy trong đó vợ chồng nhà Kent, và lúc này dàn

nhạc đang diễn tấu bản Ballade Pour Adeline của nghệ sĩ được mệnh danh hoàng tử piano Richard Clayderman, một bản piano vô cùng thích hợp với khiêu vũ chậm, vì thế Amy gật đầu vươn tay: "Em

rất vinh hạnh."

Hai người tiến ra sàn nhảy, hòa vào đám người, vừa khiêu vũ vừa cảm nhận ăn ý lẫn nhau.

Nhảy liên tiếp hai bản nhạc, sau khi âm nhạc trở nên nhanh hơn, Clark đưa Amy rời khỏi sàn nhảy.

Sau đó còn có một vài người tiến lại, Amy thầm tự trách mình sao không tiếp tuc khiêu vũ, như vậy sẽ không phải

ứng phó với những quý tộc dối trá quẩn tới quẩn lui này.

"Amy, đây là vị hôn phu của cô?" Một tiểu thư nhà bá tước phe phẩy quạt hiếu kỳ đánh giá Clark, trong mắt đố kỵ

và khinh thường pha trộn nhau phức tạp, khiến Amy rất khó chịu.

Clark làm như không thấy điều đó, tao nhã mỉm cười trả lời tiểu thư quý tộc: "Xin chào, tôi là Clark Kent, vị hôn phu của Amy."

"Nghe nói anh là người Mỹ? Dân thường?" Một tiểu thư quý tộc khác hỏi.

"Đúng vậy." Độ cong khóe miệng Clark

không thay đổi, vẫn một bộ dáng nho nhã lễ độ như trước, không biết chỉ

trong mấy ngày làm thế nào anh học được mấy thứ này, so với quý tộc ở

đây còn quý tộc hơn, thật sự có thể chấn trụ kẻ khác: "Xin lỗi, vị hôn

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!