Khi trời sáng, nhiệt độ cơ thể Amy rốt cuộc cũng hạ xuống, có điều là sốt cao từ 39.1℃ xuống sốt nhẹ 37.5℃, vẫn trong trạng thái phát sốt.
Điều này khiến Clark rất lo lắng, muốn đi mời bác sĩ đến khám lại, nhưng y tá mới đến lại an ủi anh rằng, người bệnh sốt cao bình thường ít nhất phải ba đến năm ngày mới có thể hoàn toàn hạ xuống nhiệt độ thường, Amy khôi phục như vậy coi như đã là nhanh lắm rồi.
"Thật ra bệnh của cô ấy không nghiêm trọng lắm, xin hãy tin tưởng năng lực và sự chuyên nghiệp của tôi." Nữ y tá nói vậy. Cô đã gặp không ít người nhà lo lắng cho bệnh nhân, cũng hiểu được sự lo lắng của anh, nhưng tình hình khôi phục của Amy rất tốt, là Clark quá nóng ruột.
Trong khi Clark còn đang phân vân nên nghe lời y tá an tâm chờ đợi hay là nên mời bác sĩ đến khám lại một chuyến thì Amy trên giường chớp chớp đôi mi cong dày, từ trong mê man tỉnh lại.
"Clark… khát.." Amy cảm giác thấy trước mắt có bóng người chuyển động, chỉ là nhìn không rõ lắm, trực giác liền cho rằng thân ảnh quen thuộc đó là anh, cuống họng khô rát khó chịu như bị thiêu đốt, trí não dần dần thanh tỉnh dần dà ý thức được mình đang bị ốm.
Clark vừa nghe thấy tiếng gọi, lập tức bỏ qua lời cô y tá, cầm chén nước trên bàn rót chút nước ấm, nâng Amy dậy, kề sát chén vào miệng cô: "Đây."
Cô y tác thấy vậy cười cười, rời khỏi phòng không quấy rầy bọn họ nữa.
Dựa lên tay anh, Amy uống hết nửa chén nước, cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái hơn. "Em làm sao vậy?"
"Không sao đâu, chỉ là bị sốt thôi, nghỉ ngơi mấy ngày sẽ tốt hơn." Nhìn hai má Amy vẫn đỏ rực, Clark vừa lo lắng và đau lòng.
"Trời đã sáng?" Amy ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, sáng rực, lại nhìn đồng hồ báo thức đầu giường, đã sắp tám giờ. "Anh không chuẩn bị đi làm à?" Lúc này vào ngày thường, anh hẳn là đã xách theo cặp giấy tờ ra ngoài bắt xe đi làm.
"Anh đã xin phép tổng biên tập rồi, em như thế này sao anh có thể rời đi được?"
"Ồ, vậy anh cũng giúp em xin phép trường học đi." Amy ngáp một cái, thoải mái dựa vào lòng anh, thân thể nóng rực vì sốt khiến đầu cô không thể giữ được tỉnh táo, cô cần ngủ thêm nữa, nhưng không nỡ ngủ. "Em mơ thấy ác mộng…"
"Mơ thấy cái gì vậy?"
"…. Em bị xe ô tô đâm, văng mạnh ra xa… thân thể rất đau.. chỗ nào cũng là máu…" Đó là trí nhớ cuối cùng thuộc về thế giới cũ của cô.
Clark không biết cô đã trải qua những chuyện gì, chỉ cho rằng do cô bị sợ hãi, yêu thương hôn lên đỉnh đầu Amy, dịu dàng an ủi: "Đó chỉ là mơ thôi, em không sao cả."
"Nhưng rất đau.."
"Vì em bị sốt ấy mà, chờ hết sốt sẽ không đau nữa. Em có đói không? Anh nấu cháo trắng, em ăn một chút rồi ngủ tiếp nhé."
"Vâng." Amy gật đầu, tuy cô không muốn ăn uống gì, nhưng vẫn biết lúc này nên có gì đó lấp dạ dày một chút.
Clark đang định buông cô ra đi múc cháo, cô y tá ngoài phòng khách đã giúp anh đem cháo vào.
"Phiền cô rồi, y tá Kimpton."
Amy nhìn cô gái mặc đồ y tá trước mặt, rất nhanh đã đoán được cô ta hẳn là được mời đến để chăm sóc mình, vì thế liền nở nụ cười có phần yếu ớt: "Cám ơn."
"Đây là công việc của tôi." Y tá Kimpton đặt cháo lên tủ đầu giường, lại lấy thuốc từ trong lọ đặt bên cạnh: "Cô Lee, ăn sáng xong cô hãy uống hết chỗ thuốc này."
"Được, tôi sẽ uống hết." Amy gật đầu.
"Vậy tôi ra ngoài trước, có chuyện gì xin cứ gọi, chút nữa tôi sẽ tiêm cho cô một lần nữa, trưa nay bác sĩ cũng sẽ đến đây khám lại, tin rằng rất nhanh cô sẽ khỏe lại."
Amy cảm thấy cô y tá họ Kimpton này thật sự rất chuyên nghiệp. "Phiền cô rồi."
Y tá Kimpton đi rồi, Clark bưng bát cháo, cầm thìa múc lên, thổi cho nguội rồi đưa lên miệng Amy, Amy cũng rất vui vẻ hưởng thụ sự phục vụ của anh, hiện giờ toàn thân cô đang mệt nhoài, nếu không có Clark đỡ, chỉ sợ ngồi dậy cũng không nổi.
Cháo trắng không bỏ gia vị gì nhưng vẫn rất thơm, gạo được ninh rất nhừ, ăn vào miệng vừa mềm vừa dễ nuốt, vô cùng thích hợp cho tình trạng như bây giờ của cô.
"Không ngờ tay nghề nấu bếp của anh cũng không tồi." Ăn một chút, Amy cũng có chút sức nói đùa, nhưng chỉ một câu nói ngắn ngủi cũng ho kèm theo mấy tiếng.
"Em đang chê cười anh đấy à? Chỉ cháo trắng đơn giản mà cũng làm không được, anh lại chẳng bị chết đói từ sớm? Anh đi du lịch nhiều như vậy, cũng phải luyện được chút tay nghề chứ." Clark thấy cô ăn nửa bát liền không muốn ăn thêm nữa, cũng không miễn cưỡng, đặt bát xuống cầm thuốc và nước ấm bên cạnh đưa cho cô.
Amy uống thuốc rất nhanh, nếu là thuốc đông y cô còn có thể sợ đắng, còn thuốc tây thì không uống nước cô cũng vẫn nuốt được. "Vậy hai ngày này anh sẽ nấu cơm nhé."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!