Chương 26: (Vô Đề)

Tuy rằng biết Clark ra vẻ sàm sỡ là vì không muốn để Stoney nhận ra anh và Lois là nằm vùng, cho nên mới giả như hai người đang tán tỉnh nhau, mà Clark tuy rằng hiện tại đang dỗ dành cô, nhưng Amy vẫn cảm thấy không vui, cô thật sự vô cùng không thích bạn trai mình lại đi làm chuyện như vậy, cả buổi tối sắc mặt đều sa sầm.

Clark cũng không có cách nào, chỉ có thể vừa chú ý nịnh nọt lấy lòng, vừa thầm thề độc trong lòng, sau này ngoại trừ Amy thì tuyệt đối cách thật xa những người phụ nữ khác, không bao giờ để Amy phải giận dỗi như vậy nữa.

Đợi đến khi Clark hết giờ làm, Amy thực ra cũng đã gần như nguôi hết giận, dù sao Clark là người Mỹ, tư tưởng người Mỹ rất cởi mở là điều ai cũng biết, hoàn cảnh sống như vậy khiến anh đối với chuyện nam nữ cũng thoải mái, thỉnh thoảng nói chuyện tán tỉnh, động tay động chân .. vv.. gì đó cũng là chuyện rất bình thường, tuy rằng cô không thích nhưng cũng chỉ có thể chậm rãi điều chỉnh lại.

"Amy, chúng ta về thôi." Clark thu dọn xong, lau khô tay, rời khỏi quầy bar kéo Amy.

"Đã xong rồi sao?" Ngáp một cái, dụi dụi mí mắt đã muốn dính chặt vào nhau, Amy rất tự nhiên giao hành lý của mình cho anh, sau đó bản thân cũng đeo dính lên cánh tay anh, híp mắt ngủ gà ngủ gật.

"Ừ, em có đói không? Có muốn ăn một chút rồi mới ngủ không?" Clark hơi đau lòng sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn đang buồn ngủ của cô.

"Em muốn ăn pizza." Amy lẩm bẩm một câu.

"Được." Tuy rằng bây giờ không còn bao lâu nữa thì trời sáng, các quán pizza hầu như đều đã đóng cửa, nhưng Clark không ngại bay đi xa một chút giúp cô bạn gái nhỏ thỏa mãn nguyện vọng.

Clark ở ven đường đợi một lát mới gọi được một chiếc taxi, để Amy vào trước rồi mới lên xa, để Amy dựa vào mình nghỉ ngơi, đồng thời nói địa chỉ cho tài xế.

Amy rất ít có cơ hội thức đêm, ở câu lạc bộ đợi lâu như vậy cô đã sớm mệt mỏi, lên xe không bao lâu liền chìm vào giấc ngủ say.

Đợi về đến nơi, Clark đang muốn đánh thức cô dậy, nhưng gọi mấy tiếng cô vẫn không tỉnh, rõ ràng là đã ngủ rất say, anh cũng không nỡ đánh thức cô dậy nữa, liền trực tiếp ôm cô trở về căn hộ của mình.

Đặt cô nằm xuống giường trong phòng ngủ, đắp chăn kỹ càng, Clark tranh thủ thời gian ra ngoài mua pizza rồi trở về, vừa định đun nước pha trà, cửa chính liền bật mở.

Anh quên không khóa cửa, cau mày nhìn Lois vẻ mặt giận dữ xông vào, vừa đi vừa mắng: "Anh là đồ khốn vô liêm sỉ, người ta có thể bị vẻ ngoài vô tội của anh lừa gạt, nhưng tôi thì không.. không bao giờ.." Cô nàng vừa mắng vừa thẳng tay chỉ vào Clark, đêm qua bị Clark ném vào thùng rác rõ ràng là khiến cô nàng giận dữ đến bốc khói.

Clark chỉ mỉm cười: "Lois, uống trà không? Trà thảo dược an thần, một dược sĩ ở đảo Fiji đã dạy tôi, bí quyết là phải dùng bạc hà tươi…"

"Anh không quan tâm sao? Bài báo này bị anh làm lộ ra mất rồi đó!"

"Lois, tôi không có lựa chọn, hiện giờ Stoney sẽ không lại tìm người tiết lộ tin tức nữa, chí ít là tôi không bị lộ." Clark cũng thấy tức giận, lúc đó anh và Lois cùng bị Stoney bắt gặp, chỉ có thể đem Lois vạch trần, dù sao Luther cũng đã nhận ra cô, cô cũng không được an toàn.

Lois nghe anh nói xong, tức điên người: "Ồ ồ, tôi đây có phải nên chúc mừng anh hay không đây?"

"Có đôi khi người dẫn bóng trong đội bị bao vây, anh ta phải truyền bóng ra ngoài để cho người khác tận dụng lợi thế ghi bàn." Clark thử giải thích ý kiến của mình, nhưng Lois rõ ràng là không thể chấp nhận, tức giận của cô nàng cũng không dịu đi chút nào, đây vốn dĩ là bài báo của cô, giờ thì bị anh ta đoạt mất rồi.

Đúng lúc này, cửa phòng ngủ mở ra, Amy bước ra, quần áo nhăn nhúm vì vừa nằm ngủ, mơ mơ màng màng nhìn hai người: "Đêm muộn thế này, hai người còn ầm ĩ gì nữa?"

Lois nhìn thấy Amy ở đây, lại là bước ra từ phòng ngủ của Clark, sắc mặt hơi thay đổi, nhưng không mở miệng.

Clark thấy cô đã tỉnh, vội bước đến: "Làm ồn đến em phải không? Anh và Lois đang nói chuyện công việc, không phải cãi nhau, em có muốn vào ngủ tiếp một lát không, cô ấy sẽ về nhanh thôi." Bộ dáng Clark rõ ràng là muốn đuổi người.

Lois nghe đến đó, vẻ mặt cứng đờ.

Amy thật ra không chú ý đến cô nàng, chỉ che miệng ngáp một cái, lắc đầu: "Bị đánh thức cũng không còn buồn ngủ nữa, anh mua pizza rồi à?" Cô ngửi thấy trong không khí tràn đầy mùi thơm.

"Ừ, là pizza hải sản mà em thích." Clark gật đầu, quay trở lại gian bếp nhỏ cắt pizza, vừa cắt vừa hỏi Lois: "Cô có muốn ăn cùng không?"

"Không, tôi phải về." Lois cảm thấy mình không nên ở đây nữa, lạnh mặt nói xong liền đi.

"Cô ấy có vẻ rất tức giận." Amy ngồi bên bàn, chờ Clark cắt xong pizza cho mình.

"Bởi vì anh ném cô ta vào thùng rác, hơn nữa cô ta cũng bị lộ rồi." Clark cầm phần pizza đã cắt đặt trước mặt Amy.

"Anh kỳ thật có thể không cần ném cô ấy như vậy, một quý ông không nên làm thế đối với phụ nữ." Amy chọn một miếng pizza tương đối nhỏ, cắn từng miếng, tuy rằng ban đêm ăn gì đó không tốt lắm cho dạ dày, nhưng quả thực cô đang đói bụng.

"Anh thừa nhận là mình có chút tâm lý trả thù, nhưng cô ấy luôn không bao giờ chịu nghe người khác khuyên, cho dù là vì tốt cho cô ấy."

"Hai người là đồng sự, sau này cơ hội cộng tác cũng rất nhiều, cũng đừng làm căng quá." Loại sự tình này Amy cũng không quản nhiều, chỉ nói vài câu, sẽ không nhắc lại nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!