Amy kéo hành lý thành thực theo Gloucester đến Gotham, hiển nhiên là bỏ qua đoạn diễn biến Lois đến chỗ tội phạm nằm vùng, làm vũ nữ, ca sĩ, bồi bàn, có điều cô không tiếc, mỹ nữ sao có thể sánh được với mỹ nam chứ!
Vừa xuống máy bay liền có người đến đón họ, ngồi xe chạy thẳng đến tập đoàn Wayne, hai người rất nhanh chóng gặp được Bruce Wayne.
Để tỏ vẻ tôn trọng đối tác tương lai, Bruce vốn định tự mình đến sân bay đón người, nhưng bất đắc dĩ hôm nay anh ta còn có một hội nghị quan trọng phải tham dự, không còn cách nào đành cử thư ký đi trước đến đón hai người, còn anh ta thì sẽ chờ ở trước cửa chính công ty.
Vậy nên cuộc họp vốn phải diễn ra trong nhiều giờ đồng hồ cũng theo ý của người chủ trì, chỉ trong hai tiếng liền kết thúc.
Khi thư ký đưa đoàn người của công tước Richmond đến tập đoàn Wayne, Bruce Wayne đã ngồi chờ trong phòng khách được một lúc, ở đó cùng anh ta còn có mấy cổ đông khác của tập đoàn Wayne.
"Chào mừng ngài đã đến, công tước Richmond."
"Rất vui được gặp anh, Bruce Wayne."
Hai bàn tay dày rộng mạnh mẽ bắt tay.
Amy đứng bên cạnh Gloucester quan sát Bruce Wayne, không thể không nói người hùng Batman này cũng là một người vô cùng xuất sắc, ở phương diện nào đó mà nói thì anh ta, Gloucester và Clark đều là những mỹ nam cùng một loại – đều có tóc đen mắt xanh, thể hình cao lớn mạnh mẽ, đại biểu cho quan niệm thẩm mỹ đương thời (hoặc có thể nói là quan niệm thẩm mỹ của thập niên mà siêu nhân và Batman được sáng tạo ra).
Có điều so với anh trai trầm ổn kín đáo, Clark nhã nhặn ôn hòa thì Bruce, khoác trên mình bộ đồ Armani cao cấp lại biểu diễn hoàn hảo sự nhiệt tình hào phóng của một tay chơi nhà giàu có hạng.
Nếu như không biết rõ bộ mặt thật của anh ta, sợ rằng Amy cũng không giữ nổi chút cảm tình nào, cô ghét nhất là những kẻ trăng hoa.
"Đây chắc hẳn là em gái ngài, tiểu thư Amelia?" Là một tay nhà giàu ăn chơi, kỳ thật bạn cũng đừng trông mong một người đầy vẻ chơi bời như thế có bao nhiêu chuyên tình, Bruce Wayne tự nhiên là nhìn đến Amy bên cạnh Gloucester đầu tiên, từ những tư liệu thu thập được, Bruce điều đầu tiên là xác nhận thân phận của Amy.
"Rất vui được gặp, thưa anh Wayne." Amy nâng váy lên một chút, chào hỏi rất quy củ.
Sau khi chào hỏi đơn giản xong, hai anh em được thân thiết mời lên phòng chiêu đãi khách quý trên tầng cao nhất, vì thời gian vừa vặn buổi trưa nên Bruce Wayne đã đặc biệt chuẩn bị đồ ăn Anh quốc cho bọn họ.
Người Trung Quốc thích bàn chuyện làm ăn trên bàn cơm, người phương Tây lại cho rằng không nên như vậy, cho nên lúc ăn cơm, không ai nói về chuyện công việc, chỉ thỉnh thoảng trò chuyện vài câu, tán gẫu đều là những chuyện linh tinh, xúc tiến hiểu biết giữa hai bên.
"Tôi từng đến London, đó thật sự là một nơi không tồi, có điều quá nhiều sương mù."
"Tuy sương mù rất nhiều nhưng những khi trời nắng cũng rất đẹp."
"Quá nhiều hơi nước không tốt lắm cho sức khỏe."
"Có lẽ vậy, nhưng nếu không có hơi nước, nó cũng sẽ không còn gọi là thành phố sương mù nữa."
"Có lẽ anh nói đúng."
…
Amy vẫn giữ nguyên phong phạm thục nữ yên lặng ăn mà không nói gì, chỉ dựng thẳng tai nghe anh trai và Bruce thấp giọng nói chuyện. Nói thật, cô cứ cảm thấy trong lời bọn họ có những ý nghĩa khác, nhưng không thể hiểu được trong những đó rốt cuộc có ẩn chứa những gì, nụ cười giống nhau của cả hai bên khiến cô hiểu được, đó nhất định không phải chuyện gì tốt.
Ăn cơm xong, Amy không đi theo anh trai nữa, bọn họ bàn chuyện công việc, không thích hợp để Amy làm thính giả.
"Tiểu thư Amy, cô không ngại để quản gia của tôi đưa đi xem chỗ nghỉ ngơi đêm nay của cô và đồng thời cũng là nhà của tôi chứ?" Bruce Wayne chỉ sang quản gia của anh ta vẫn đứng bên cạnh, vừa nhìn về phía Gloucester, thấy anh không có phản ứng gì, biết hẳn là Gloucester đồng ý sắp xếp của mình.
"Đương nhiên không ngại, thực ra thì, thưa anh Wayne, tôi rất vui được tham quan nhà của anh, phiền quản gia…" Amy không biết nên nên gọi ông ta là gì, cô không xem phim hay truyện Batman, nhưng vẫn biết ông già vừa nhỏ vừa gầy này có ảnh hưởng đến Batman thế nào, sau sự cố cha mẹ Bruce chết, ông già rất được người khác kính trọng này vẫn trung thành và tận tâm với dòng họ Wayne như trước, tuy rằng danh nghĩa ông ta là quản gia của Bruce, nhưng trên thực tế ông ta vẫn luôn thay thế hoàn thành trách nhiệm của cha mẹ Bruce, nuôi nấng Bruce lớn lên, giúp đỡ Bruce quản lý công ty, trông giữ động dơi, thậm chí khi Bruce chiến đấu bị thương, ông ta sẽ quên mình xông lên, mấy chục năm vẫn như một ngày trông nom Bruce, cho đến khi anh ta trưởng thành. Nếu không có ông ta, tương lai làm sao có Bruce, thậm chí là Batman?
Amy rất nể phục ông già nhỏ nhắn này, ông ta thật đáng kính nể.
"Alfred Pennyworth, tiểu thư Amelia có thể gọi tôi là Fred." Lão quản gia một tay đặt lên ngực khom lưng nói.
"Ông cứ gọi cháu là Amy là được rồi, thưa ông Fred." Amy vội đáp lễ.
Thiện ý của Amy khiến ấn tượng của cô trong mắt Bruce tốt hơn nhiều, nụ cười cũng trở nên ấm áp hơn: "Fred, bác phải chăm sóc cho tiểu thư Amy đáng yêu của chúng ta thật tốt nhé."
"Vâng thưa cậu chủ, tiểu thư Amy, xin đi theo tôi." Fred cũng rất thích cô tiểu thư lễ phép này – không ai không thích những người lễ phép cả, ông cười hiền hòa đưa tay ra hiệu mời Amy đi theo mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!