Chương 2: (Vô Đề)

Hàng xóm Amy phải đi chào hỏi không nhiều lắm. Ngay từ đầu cô đã nói rõ với những vệ sĩ đi theo mình, có thể bí mật bảo vệ nhưng không được đến gần trong vòng mười mét, có thể ở trọ cùng ngôi nhà với cô nhưng không được cùng tầng, cho nên Amy tin rằng, nhà trọ mà cô đang ở này, trừ những căn hộ cùng tầng với mình, tầng trên tầng dưới đều đã đổi chủ.

Mà hàng xóm cùng tầng với cô cũng chỉ có một, hôm nay mới chuyển đến – chủ nhà trọ đã sớm nói cho cô biết – cho nên cô mới chuẩn bị đi chào hỏi người nọ, ah, buổi chiều ba giờ rồi, nhà hàng xóm hẳn đã chuyển đến.

Đi đôi giày da nhỏ, cầm theo chút quà chào hỏi, Amy mở cửa ra, vừa lúc nhìn thấy trước cửa phòng đối diện một người cao to xách chiếc vali màu vàng bằng da cũ kỹ đang mở cửa.

"Xin chào, xin hỏi anh là người mới đến thuê phòng ở đây phải không?"

Clark Kent vừa mới ở nhật báo Hành tinh trở về, tâm trạng không mấy vui vẻ, tuy rằng chủ biên Nhật báo Hành tinh Perry White tỏ ra khá lịch sự, nhưng ông ta vẫn từ chối không nhận anh vào làm. Việc này khiến cho ý muốn vào Nhật báo Hành tinh trở thành phóng viên của Clark trở nên khó khăn, nhất là anh vừa đến Metropolis, khoản tiền tiết kiệm đã hao đi không ít trong chuyến đi, Clark lại không muốn bố mẹ phải lo lắng.

Clark vừa mở cửa, đang nghĩ nên nói với bố mẹ thế nào trong điện thoại để họ khỏi lo, chợt nghe thấy tiếng hỏi phía sau, theo phản xạ anh xoay người nhìn lại.

Trong hành lang nhỏ hẹp hơi u ám, một cô gái xinh xắn đáng yêu giống như búp bê đang đứng, khiến Clark nhớ đến búp bê Barbi yêu thích của các bé gái học cùng lớp thời tiểu học của mình.

Cô gái này rất đặc biệt, cử chỉ của cô lộ ra sự tao nhã cao quý không có ở người thường, khiến Clark liên tưởng đến công chúa xinh đẹp thường có trong truyện cổ tích, làm người ta khát vọng mà không thể có được, nhưng nụ cười của cô lại thật dịu dàng, đôi mắt đen tỏa ra ánh sáng trong suốt đang nhìn anh khiến anh bất giác nhớ đến mẹ. (tác giả tiết lộ:

ánh sáng này gọi là "tình thương của mẹ", sát chiêu của Trương Dung dùng để đối phó với bọn trẻ, tuy rằng cô rất yêu trẻ con nhưng không thể phủ nhận rằng bọn chúng khá là khó hòa hợp).

Cho đến khi cô gái đã không còn cười, mặt nghi hoặc nhìn anh, Clark mới phục hồi tinh thần lại, có chút lúng túng, trời mới biết anh đã bao lâu không có loại cảm giác thế này. Anh gật đầu đáp:

"À vâng, tôi là Clark Kent, còn cô?"

Vừa dứt lời, Clark liền thấy cô gái trước mặt tỏ ra kinh ngạc.

Clark Kent? Amy cảm thấy đầu óc mình hỗn loạn, cái tên này đối với cô quen thuộc đến cỡ nào?

Clark Kent– Siêu nhân, là siêu anh hùng mà Trương Dung khi còn nhỏ cực kỳ yêu thích. Một tháng trước ở thế kỷ hai mươi mốt, cô còn bởi một bài hát "Siêu nhân X Batman, chúng ta đều biết~ " (ý gì đây?? = =) mà mỗi ngày đều xem lại phim truyền hình "Những cuộc phiêu lưu mới của Siêu nhân" của Mỹ những năm 90, vừa xem vừa gõ máy tính viết chuyện về hắn và các siêu anh hùng.

Mà bây giờ, tên này lại đột nhiên xuất hiện trong cuộc sống của cô, có thể sao?

Amy mở to hai mắt cẩn thận nhìn Clark trước mặt, tóc đen mắt lam, cặp kính đen to oành trên mặt gần như chắn hết cả gương mặt đẹp trai. Anh ta rất cao, khoảng 6 thước 3 tấc Anh (6 feet 3 inchs – 1,905m) – Amy cảm thấy mình đứng trước anh ta càng giống như một đứa trẻ – anh mặc một chiếc áo khoác màu nâu sẫm cũ dài nhưng vẫn không che giấu được vóc dáng cao lớn của mình.

Càng nhìn càng giống…

"Cô gái? Cô gái?.."

Thấy đối phương ngẩn người nhìn mình chằm chằm, Clark giơ tay quơ quơ trước mắt cô.

Amy hồi phục lại tinh thần, được nuôi dạy trong gia đình quý tộc nhiều năm, cô trước tiên tỏ vẻ xin lỗi:

"A, xin lỗi, tôi hơi phân tâm."

Nói xong, cô liền rầu rĩ nắm tay trước miệng, phân tâm trước mặt người khác chẳng phải hành vi lịch sự gì cho cam, cô hơi đỏ mặt, tự giới thiệu:

"Xin chào anh Kent, tôi là Amelia Lee, anh có thể gọi tôi là Amy, tôi ở ngay căn hộ bên cạnh." Cô chỉ tay vào cánh cửa sau lưng mình, "Tôi cũng vậy, mới dọn đến đây từ mấy hôm trước, nghe chủ ngôi nhà này cho biết hôm nay sẽ có người mới chuyển đến, tôi nghĩ nên đi chào hỏi một chút, xin hỏi có làm phiền anh không?"

Amy cố nhịn phấn khích, cố làm cho mình nhìn trông không tỏ ra …. điên cuồng, dù sao đối phương có thể là (một trong số) thần tượng của cô – uhm, cô có rất nhiều thời gian để từ từ kiểm tra điều này.

Đối với nhiệt tình của Amy, Clark khá ngạc nhiên, anh cứ nghĩ việc thế này chỉ có thể xảy ra ở thị trấn quê mình mà không phải thành phố lớn phồn hoa nhưng lạnh lùng, điều này khiến tâm trạng đang chán nản trở nên tốt hơn không ít: "À, đương nhiên không, tôi rất vui vì có một hàng xóm đáng yêu như cô."

Đối phương có thể là thần tượng của mình, Amy theo bản năng cầm váy làm một động tác cúi chào nhỏ: "Cám ơn lời khen của anh, vậy xin hỏi tôi có thể mời anh dự bữa trà chiều không? Ban đầu tôi định tặng anh ít bánh nướng để uống trà, nhưng có lẽ phòng anh còn chưa được thu dọn?" Amy nói đến món quà trong tay, lại nhìn vali bên cạnh Clark.

"Tôi nghĩ tôi không nên từ chối lời mời của một cô gái!" Clark cười cười, cầm lấy tay cô và đặt lên đó một nụ hôn. Từ khi đặt chân đến Metroplis, cô gái đáng yêu này là người đầu tiên tỏ ra thân thiện với anh, ấn tượng của anh về cô rất tốt.

Amy nhìn anh hôn tay mình, không kìm được mặt lại đỏ lên, "Vậy anh Kent nghỉ ngơi trước đi, nửa giờ sau có thể sang chỗ tôi chứ?"

"Tôi rất hân hạnh, cô có thể gọi tôi là Clark."

"Được, Clark, gặp sau nhé."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!