Chương 18: (Vô Đề)

Chiến thắng hoàn toàn của Jenny đã đặt dấu chấm hết cho ván bài cuối cùng đêm đó, tuy rằng cô cũng phát hiện ra White gian lận nhưng không nói gì thêm, dù sao người ta vẫn còn biết chừng mực.

Tan cuộc, Jimmy ân cần muốn đưa cô quay về trường học, Jenny lập tức nhận lời, cô cảm thấy nếu giờ mà đi cùng Amy và Clark thì quả thực chính là làm bóng đèn, cô không làm chuyện phá đám nhân duyên người khác.

Mọi người đều lần lượt rời đi, có điều trước khi Lois đi, còn cố hỏi Amy: "Cô có biết siêu nhân ở đâu không?"

Amy liếc nhìn Clark đang nắm tay mình một cái, quay sang Lois lắc đầu: "Không biết."

Lois thất vọng bước đi.

"Cô ấy rất thích "siêu nhân"." Amy bình tĩnh nói với Clark, không hề che dấu vị chua trong giọng nói.

"Nhưng cô ấy lại không thích "Clark"." Clark đối với cảm xúc của Lois thật ra cảm thấy khá phức tạp, Lois là cô gái đầu tiên anh quen khi đến Metropolis, xinh đẹp lại có năng lực, anh cũng không phủ nhận rằng mình từng rung động trước Lois, nhưng sau khi quen Amy, cảm giác này rất nhanh đã bị lãng quên. Lois năng lực xuất sắc, lại quá mạnh mẽ, người như vậy làm cộng sự có lẽ rất tốt, nhưng để làm người yêu lại chưa hẳn đã thích hợp, điều Clark hướng tới là một cuộc sống ấm áp giống như cha mẹ anh, giúp đỡ nhau trong hoạn nạn, mà không phải là một tương lai đối chọi gay gắt lúc nào cũng phải phân biệt thắng thua.

Huống chi, có Amy để so sánh, cách Lois đối xử khác nhau giữa "Clark" và "Siêu nhân" khiến anh khá thất vọng, tuy rằng anh biết đó là vì Lois không biết cả hai kỳ thật là một người, nhưng cách đối xử khác nhau như vậy vẫn khiến Clark cảm thấy bất mãn.

Chẳng phải "Clark" cũng từng cứu mạng cô sao? Tại sao cô chỉ đối với mình siêu nhân như vậy? Điều cô thích rốt cuộc là sự đặc biệt của siêu nhân, hay là khuôn mặt không bị che đi kia?

"Nghĩ cái gì mà chú tâm vậy?" Amy kéo tay áo anh, khoảng cách chiều cao hai người quá chênh lệch khiến cô rầu rĩ.

Clark đẩy mắt kính, "Không có gì, chúng ta về thôi." Anh dắt Amy quẹo vào một con hẻm nhỏ.

"Ủa? Không phải đi về ạ? Sao lại đến chỗ này, đây không phải đường về mà." Amy thắc mắc nhìn con hẻm nhỏ lộn xộn bẩn thỉu không một bóng người.

"Không phải em vẫn muốn thử cảm giác bay sao?" Clark buông Amy ra , tiếp theo Amy vừa hoa mắt đã thấy Clark đã đổi sang trang phục siêu nhân, "Thưa quý cô xinh đẹp quyến rũ, tôi có được hân hạnh mời cô cùng thưởng thức bầu trời đêm xinh đẹp hay không?"

Amy nhìn Clark đứng đối diện ngỏ lời mời, trong tay vẫn còn đang cầm bộ quần áo ngoài vừa thay ra, phì một tiếng nở nụ cười, "Anh thế này trông buồn cười quá đi mất."

Clark nhìn quần áo trong tay, vô cùng bất đắc dĩ, "Bình thường anh đều tìm một chỗ để cất chúng." Nhưng giờ không phải đi cứu người, đương nhiên là phải cầm theo.

Clark lấy áo khoác của mình ra khoác lên người Amy, giúp cô mặc nó vào, "Nhiệt độ trên cao rất thấp, em phải mặc nhiều hơn một chút."

"Vâng." Amy mặc áo khoác, đem quần áo còn lại và giầy nhét vào ba lô, may là cô có thói quen mang balô khi ra ngoài, nếu không thật đúng là không có chỗ nào cất quần áo cho anh.

Có điều, Amy khá tò mò, Clark đổi giày như thế nào, đôi giầy màu đỏ kia trông không giống như có thể giấu ở trong giầy da đen, vậy làm thế nào mà anh chỉ cần cởi bỏ bộ đồ bên ngoài, giầy liền xuất hiện?

Quả nhiên, thế giới này thực là kỳ diệu.

Clark bế ngang người Amy, chậm rãi bay lên, anh chỉ còn chút lo lắng gió đêm quá mạnh sẽ làm Amy cảm thấy không thoải mái.

Amy thấy mình càng lúc càng lên cao, cúi đầu nhìn xuống, những tòa nhà cao tầng trước nay đều phải ngỏng cổ nhìn lên thì giờ chỉ cần cúi đầu là có thể thấy, gió đêm thổi tung áo choàng màu đỏ, ào ào lật phật, nhưng không làm Amy thấy khó chịu, ngược lại thích thú vô cùng, cô thấy thích loại cảm giác này rồi.

Hai tay ôm cổ Clark, Amy nhìn bầu trời đầy sao, những ngôi sao sáng lóng lánh vốn không thể nhìn thấy ở Metropolis, nhưng hiện tại lại có thể nhìn ngắm một cách dễ dàng bình thường như vậy.

"Đẹp quá…" Amy không nén được thở dài, từ nhỏ cô đã rất thích ngắm sao, thậm chí cô còn có một chiếc kính thiên văn nhỏ, là quà sinh nhật năm mười tuổi người nhà tặng, giúp cô càng có thể thưởng thức gần hơn vẻ đẹp quyến rũ của những vì sao.

"Đúng vậy, rất đẹp." Clark nhìn Amy nói, không biết là đang hùa theo cô hay là đồng ý lời của cô.

"Anh còn nợ em một bữa cơm dã ngoại, lần sau chúng ta bay đến đỉnh núi cao nhất ngắm sao nhé?"

"Vậy thì em cần phải chuẩn bị mọi thứ thật tốt, trên đó toàn băng tuyết, vô cùng lạnh giá." Đỉnh núi cao nhất không phải là Everest sao? Clark từng đi qua nơi đó, tuy rằng nhiệt độ ở đó không ảnh hưởng đến anh chút nào, nhưng Amy thì lại khác.

"Ok, chờ em chuẩn bị tốt chúng ta sẽ đi." Amy hai mắt tỏa sáng, đỉnh Everest đấy nhé, nơi tất cả nhà leo núi trên thế giới đều muốn chinh phục, giờ cô không cần tự leo cũng có thể lên được đó rồi, quả thực khó mà tin được.

"Dù em muốn đi đâu, anh đều có thể đưa em đi , chỉ cần em thích."

Trong gió đêm, Amy nghe được lời Clark nói như thế, trong ngực nóng lên, hình như trong mũi cũng cảm thấy cay cay, cô rúc vào lồng ngực rắn chắc của Clark, nhẹ nhàng gật đầu..

Clark nở nụ cười, cánh tay ôm cô siết chặt hơn, kéo áo choàng phía sau đến trước ngực che chắn cho Amy, tăng tốc bay nhanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!