Chương 8: Phản Ứng

Vì muốn học cách cắt cỏ, Bạch Lộ đã đặc biệt thay một bộ đồ thể thao có chất vải mỏng màu nhạt, trông trẻ trung như sinh viên đại học.

Jean bảo cậu đứng sau máy cắt cỏ, tay nắm lấy tay đẩy rồi "tách tách" chụp vài tấm ảnh kỷ niệm.

"Có cần khoa trương vậy không?" Bạch Lộ bất đắc dĩ hỏi.

"Cuộc sống cần có chút nghi thức chứ. Ghi lại từng khoảnh khắc, sau này nhìn lại sẽ thấy ý nghĩa lắm."

Jean nửa quỳ xuống đất, thành thạo đổi nhiều góc chụp khác nhau.

Bạch Lộ hơi không quen. Cậu vốn ít khi chụp ảnh, Nam Nghiên Chu lại càng là kiểu người già dặn sớm, bày tỏ tình cảm bằng cách tặng hoa, tặng quà chứ chưa bao giờ chụp ảnh chung kiểu tình nhân. 

Cũng chẳng mấy khi chụp riêng cho cậu.

Sau khi chia tay, Bạch Lộ dọn lại album trong điện thoại mới phát hiện ký ức về hai người hầu như chẳng có mấy tấm ảnh, mà nhiều nhất lại là trong ảnh tốt nghiệp hoặc ảnh chụp tập thể công ty.

Ngày nào cũng gặp nhau, ở trường, ở nhà, ở công ty, cứ thế lặp đi lặp lại.

Nếp sống của họ quá gấp gáp, chỉ biết nhìn về hiện tại và tương lai, chưa từng nghĩ sau này sẽ phải dựa vào ảnh mà nhớ về một quãng thời gian nào đó.

Jean đang bấm máy thì chợt dừng lại. Anh nhìn thấy Bạch Lộ trong khung hình đang thất thần.

Bạch Lộ thường lộ ra nét mặt như vậy, không phải tức giận, cũng chẳng phải mệt mỏi mà giống như vừa hụt chân xuống một bậc thang, cả người rơi xuống nửa tấc, chạm đến một nơi cũ kỹ chỉ riêng cậu biết.

Jean biết ở nơi ấy vẫn còn đứng một người khác.

"Để tôi dạy cậu dùng." Jean thu lại cảm xúc trong mắt, giọng nói trở nên sảng khoái.

Bạch Lộ chớp mắt, sự chú ý lại đặt trên người anh.

"Nhìn này, đây là hộp điện, bên dưới là lưỡi cắt, phía sau là túi chứa cỏ. Nút to ở giữa tay cầm là nút khởi động, thanh ngang này có thể điều chỉnh tốc độ."

"Trước tiên nhấn khởi động, máy sẽ tự chạy về phía trước, không cần dùng sức đẩy, tay cầm chỉ để điều khiển hướng."

"Độ cao lưỡi cắt tôi đã chỉnh trước rồi. Giờ đang mùa hè, cỏ mọc nhanh nên để lại tầm 5 cm, khi nhiệt độ hạ xuống thì chỉnh còn 3 cm cho gọn mắt."

Jean hướng dẫn tỉ mỉ từng chi tiết, tự mình đẩy thử một hàng rồi mới đưa máy cho Bạch Lộ.

Vừa thấy Bạch Lộ định khởi động, Jean móc trong túi ra một đôi găng tay mới đưa cho cậu.

"Anh chu đáo thật đấy." Bạch Lộ cảm thấy không cần cũng được. 

Tay cầm trông cũng rất sạch sẽ.

"Dù sao cũng là thao tác ngoài trời, an toàn là trên hết." Jean kiên quyết.

Bạch Lộ đeo găng, vừa định nhấn nút thì Jean lại nhắc: "Giữ mức tốc độ này thôi, đừng để tối đa, máy mạnh lắm, không giữ được sẽ dễ chạy loạn."

"Ừ ừ." Bạch Lộ háo hức nhấn nút.

Tiếng "vooo" vang lên, máy cắt cỏ bắt đầu tiến lên phía trước. Độ rung truyền vào tay khiến hai cánh tay cậu tê dại.

Khi nãy đứng xem thì thấy tốc độ này vừa phải, nhưng lúc thực sự thao tác lại thấy hơi nhanh.

Máy không đi thẳng một mạch, phải liên tục điều chỉnh từng độ lệch nhỏ, muốn cắt đều tăm tắp cũng chẳng dễ.

Cánh tay và cổ tay đều phải luôn giữ lực.

Lúc mới bắt đầu, Bạch Lộ có hơi vụng, nhưng cậu rất biết rút kinh nghiệm, chẳng bao lâu đã hòa nhịp cùng chiếc máy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!