Chương 5: Tên Tôi

Bạch Lộ vẫn gọi món mì Ý sốt thịt với cà chua, cậu vẫn chưa ăn chán.

"Cậu muốn ăn ở đây không? Tôi dọn bàn cho cậu!" Jean vừa nói vừa loạt xoạt dọn chỗ làm việc.

"Không cần đâu, tôi mang về." Bạch Lộ vội ngăn lại.

"Ồ, được." Jean lập tức lộ vẻ mất mát.

Bạch Lộ: …

Đúng là kiểu người suy nghĩ gì đều viết hết cả lên mặt, cậu chưa từng thấy ai dễ đoán như vậy.

Tính cách người này rõ ràng ưa náo nhiệt, thế mà lại phải mắc kẹt trong một quán nhỏ hiu quạnh.

Trong mắt Bạch Lộ, Jean giống hệt một chú chó Golden to xác lạc vào bãi bùn, chẳng hề hay biết số phận sắp chìm nghỉm mà vẫn còn lè lưỡi cười với người đi ngang qua.

"Anh… Ừm, buổi tối thường bán có khá không?" Bạch Lộ vừa hỏi vừa quan sát động tác nấu mì của đối phương.

Cổ tay người kia thon dài, đường xương rõ ràng, khi ra sức thì dứt khoát, khi khuấy đảo lại mềm mại. Động tác xoay chuyển thong thả, để mặc làn hơi nóng bốc lên xoắn thành từng vòng đẹp mắt.

"Ừm, khoảng sau sáu giờ thì gần như chẳng còn khách." Jean trả lời rất thật.

Kết quả này còn tệ hơn so với Bạch Lộ nghĩ.

"Thế anh có muốn rút ngắn giờ mở cửa không? Giờ trời nóng, đồ để lâu cũng dễ hỏng." Bạch Lộ giả vờ buột miệng góp ý.

Jean ngẩng đầu nhìn cậu, chớp mắt chậm rãi, tựa như đang cân nhắc.

Cuối cùng, anh quan sát phản ứng của Bạch Lộ, không chắc chắn mà hỏi: "Cậu sợ tôi mệt à?"

"Đúng vậy, làm việc quá lâu cũng không tốt cho sức khỏe." Bạch Lộ tri kỷ không nói thẳng ra suy nghĩ thật.

Khi chi và thu quá chênh lệch, chăm chỉ quá lại thành phí công vô ích. 

Không bằng nghỉ sớm chút.

Nước trong nồi sôi tràn, bọt trắng ụp xuống, dội cho ngọn lửa kêu xèo xèo.

Jean liếc qua, thản nhiên vặn nhỏ lửa.

"Không sao chứ?" Bạch Lộ có phần hối hận vì nói chuyện nghiêm túc ngay lúc đối phương đang nấu ăn.

Tâm trí không tập trung, rất dễ bị bỏng.

"Ừ, mì mềm quá rồi, tôi nấu lại nồi khác." Jean gạt chỗ mì sang bên, rửa nồi rồi đun nước mới.

Bạch Lộ vốn chẳng kén ăn: "Không cần phiền thế, ăn tạm cũng được."

Jean lắc đầu, thái độ hiếm khi cứng rắn: "Không được, ăn không ngon. Tôi sẽ không đưa hàng kém chất lượng cho khách."

Bạch Lộ thầm thở dài, quả nhiên mình đoán đúng. Ông chủ này rất coi trọng chất lượng, bảo dùng nguyên liệu rẻ để giảm chi phí chắc chắn cũng không chịu.

"Cảm ơn cậu đã lo cho tôi… À, tôi thấy LINE của cậu để tên "Bạch Lộ", đó là tên thật sao?" Jean thuận miệng hỏi.

"Ừ." Lúc này Bạch Lộ mới nhớ mình còn chưa giới thiệu: "Tôi là người Hoa, đến đây du lịch, tạm ở vài tháng."

"Bạch Lộ? Nghe hay thật, giống tên một loài chim." Jean tỏ ra như lần đầu nghe thấy.

Khóe môi Bạch Lộ khẽ giật, trong đầu thoáng hiện ra ký ức hồi đầu cấp hai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!