Tham gia thi đấu
Bạch Lộ làm việc gì cũng rất nghiêm túc, đặc biệt là với lĩnh vực mà cậu có hứng thú, một khi đã chuyên tâm thì khó mà kéo ra nổi.
Nửa năm trước khi thi, cậu gần như ngày nào cũng ở lì trong phòng làm việc, thỉnh thoảng còn luyện tập đến tận đêm khuya.
Chỉ có hai ngày cuối tuần, cậu mới gặp Jean để trò chuyện và nghỉ ngơi đôi chút.
Hai người họ hiện đã định cư ở trung tâm thành phố New York, mua hẳn một căn hộ rộng 500 mét vuông làm tổ ấm tình yêu. Nực cười là, họ lại chẳng có bao nhiêu thời gian để thực sự ở nhà.
Giáo viên hướng dẫn của Bạch Lộ rất nghiêm khắc, thậm chí còn treo đồng hồ đếm ngược cuộc thi ngay trong phòng làm việc, nhắc cậu còn bao lâu nữa là đến thời khắc quyết định.
Bầu không khí căng thẳng chẳng khác nào đêm trước kỳ thi đại học.
Bạch Lộ xắn tay áo lên, tràn đầy quyết tâm.
Cậu có sức chịu áp lực cực tốt, từ trước đến nay vẫn luôn là kiểu người càng gặp khó càng tiến lên.
Trước ngày bay sang Pháp, giáo viên hướng dẫn cuối cùng cũng dịu nét mặt, vỗ vai cậu, giọng đầy chân thành: "Em là người có thiên phú và cũng chăm chỉ nhất mà tôi từng gặp."
"Hãy cố gắng hết mình, mang giải nhất về nhé!"
Bạch Lộ chỉ mỉm cười, ngỡ thầy chỉ đang nói đôi lời khích lệ.
Không ngờ lời nói ấy lại ứng nghiệm, cậu không chỉ nổi bật trong vòng sơ loại, mà còn vượt qua mọi chông gai, tiến thẳng vào vòng chung kết!
Đêm công bố kết quả được phát sóng trực tiếp toàn mạng. Bạch Lộ cùng hai thí sinh khác đứng cạnh nhau, lắng nghe lời nhận xét của ban giám khảo và kết quả bình chọn từ khán giả.
Khi vị giám khảo ngôi sao tràn đầy khí thế đọc to tên của Bạch Lộ, trong khoảnh khắc ấy, tất cả ánh đèn sân khấu đều tập trung chiếu rọi lên cậu.
Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay và những dải lụa màu rực rỡ tung bay từ những quả cầu giấy trên cao.
Bạch Lộ mím môi rồi bất chợt chạy thẳng xuống khán đài, ôm chầm lấy Jean đang ngồi ở hàng ghế đầu tiên.
"Anh biết ngay mà! Em là tuyệt nhất!"
Jean nước mắt giàn giụa, vừa khóc vừa cười nức nở.
Vị giám khảo ngôi sao tò mò, cầm micro tiến đến, mỉm cười hỏi Jean có phải là anh trai của Bạch Lộ không.
"Không, là người yêu." Bạch Lộ lau nước mắt, giơ cao bàn tay họ đang nắm lấy nhau, chiếc nhẫn trên ngón áp út khẽ ánh lên lấp lánh.
Suốt nửa năm qua, Jean đã không biết bao lần an ủi, động viên cậu.
Trong mỗi đêm không ngủ, chỉ cần gửi một tin nhắn đi là lập tức nhận được hồi âm.
Jean không nỡ làm phiền, chỉ im lặng đồng hành sau màn hình điện thoại, mang cơm cho cậu, làm tất cả công việc hậu cần có thể.
Anh là chỗ dựa tinh thần của cậu.
Là người yêu đã đồng hành cùng cậu chiến đấu đến tận hôm nay.
Khai trương
Một năm sau, nhà hàng của Jean cuối cùng cũng sắp khai trương.
Nhà hàng nằm ở tầng 92 của tòa nhà Astra, diện tích khoảng 3.530 mét vuông.
Điểm đặc sắc là mô hình "nhà hàng trên không", thực khách không chỉ có thể dùng bữa mà còn phóng tầm mắt ngắm trọn khung cảnh New York.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!