Bạch Lộ không nhớ lần cuối cùng mình đùa giỡn, ẩu đả với người khác là khi nào.
Chắc hẳn là vào thời học sinh rồi.
Sau khi vào làm ở Nam Dương Điền Sản, cậu bắt chước Nam Nghiễm Chu, mỗi ngày đều mặc vest chỉnh tề, gắng nhốt hết sự trẻ con trong lớp vỏ nghiêm túc.
Theo thời gian, sự trẻ con ấy cũng dần bị mài mòn.
Bạch Lộ không ngờ mình vẫn sẽ có một ngày bị một trò đùa ngây ngô chọc cho bật cười.
Đợi đến khi hai người đẩy xe rời khỏi khu đồ uống, cảm giác ngột ngạt đầy dầu mỡ do gã râu quai nón mang lại đã bị hơi lạnh của điều hòa thổi bay sạch sẽ.
"Anh tới mua gì vậy? Dự trữ nguyên liệu nấu ăn à?" Bạch Lộ liếc sang xe mua sắm của Jean, cảm thấy mấy món bên trong có chút quen mắt.
Trên cùng là nước rửa chén và giấy vệ sinh, hình như cùng nhãn hiệu với cậu chọn, phía dưới còn có cả ly đựng bàn chải đánh răng…
"Khụ, loại bánh xốp vị kem này ngon cực, gói to, siêu rẻ, lấy thêm cái vị socola nữa! Cậu ăn không?"
Jean nhét liền hai túi snack siêu lớn vào xe, che kín mấy món bên trong.
Bạch Lộ bị bao bì bắt mắt của bánh quy thu hút, do dự một chút, cuối cùng cũng lấy một gói nhỏ.
Bình thường cậu hiếm khi ăn những thứ này, nhưng thỉnh thoảng nếm thử cũng không tệ.
Khi đi đến khu thực phẩm tươi sống, Bạch Lộ lại thấy Jean tiếp tục chọn mấy loại nguyên liệu đắt đỏ, mí mắt không khỏi giật giật.
Có lẽ cậu nên nhắc con chó vàng lớn này chú ý đến chi phí?
Nhưng nói thẳng ra thì lại có phần mạo phạm.
Rất nhiều đầu bếp đều kiên trì trong việc chọn nguyên liệu, đó cũng là một cách thể hiện trách nhiệm với thực khách.
Nhớ lại hương vị tuyệt diệu của món mì Ý hôm nọ, Bạch Lộ lại im lặng.
Tay nghề của Jean là hạng nhất, chuyện này không cần bàn cãi. Lý do quán không kiếm được tiền, chủ yếu vẫn là vấn đề chọn địa điểm và định giá.
Ở trấn nhỏ này, nơi có lượng khách lớn nhất phải là quảng trường Saint De Plaza trong khu thương mại. Chỗ đó có đài phun nước, có tượng điêu khắc, khách du lịch đều thích tụ tập, chung quanh còn có nhiều sạp nhỏ, dễ hình thành hiệu ứng kinh tế.
Nhưng đã là chỗ có thể kiếm tiền thì tiền thuê sẽ chẳng rẻ, mà ngân sách trong tay Jean e rằng không đủ.
Ngoài ra, ra bãi biển dựng quầy cũng là một lựa chọn, chỉ tiếc bãi cát nơi đây chẳng mấy nổi bật, thường chỉ có dân địa phương ra hóng gió, khách du lịch dừng chân rồi đi, khó mà giữ lại.
"Còn phải mua gì nữa không?" Jean đột nhiên ghé sát qua, đôi mắt xanh biếc sáng trong, hàng mi nhạt màu khẽ run theo nhịp chớp giống như lớp lông mịn bay lên khi chó con lắc mình.
"À… ừm, còn phải mua thuốc diệt cỏ." Bạch Lộ tò mò, không nhịn được nhìn kỹ thêm mấy lần.
Cậu chưa từng để ý kỹ mắt người nước ngoài, đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy hàng mi vàng nhạt như vậy.
Không biết có phải ảo giác hay không, gương mặt đối phương dường như ửng đỏ, ánh mắt còn sáng hơn vừa rồi, lộ ra niềm vui không thể giấu.
"Gì… Sao thế?" Jean nở nụ cười, giọng hơi căng: "Trên mặt tôi có dính gì à?"
"Không, tôi chỉ nhìn… Không có gì." Bạch Lộ nói được nửa câu lại nuốt vào.
Cậu nhớ tới lúc nãy gã râu quai nón đã tâng bốc đôi mắt mình theo kiểu khoa trương, nghe rất nhẹ nhàng lả lơi.
Nếu bị hiểu lầm thì không hay.
Jean dần hạ lồng ngực đang căng cứng xuống, nhét túi rau bị bóp nhăn vào góc xe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!