Chương 39: Kết Thúc

Ba ngày sau, quán mì Ý mở cửa trở lại.

Jean dậy từ sáng sớm, bận rộn dọn dẹp và chuẩn bị nguyên liệu.

"Cạch, cạch."

Ngoài cửa tiệm, một người đàn ông râu lún phún dựa lưng vào cột điện, ngậm điếu thuốc, lén lút chụp ảnh.

Không lâu sau, Nam Nghiên Chu đang ngồi trong quán cà phê sát phố đã nhận được những tấm hình ấy.

Xác nhận Bạch Lộ không có mặt trong tiệm, hắn nhấc tách cà phê lên, trong lòng thoáng qua tia khinh thường.

Bạch Lộ đối với tên khốn kia quả nhiên chẳng có tình cảm sâu đậm gì, quán khai trương mà cũng chẳng chịu ở bên cạnh.

Nhớ lại ngày trước, Bạch Lộ từng cùng hắn đồng cam cộng khổ, chưa từng để hắn một mình chịu khổ bao giờ.

Giờ xem ra cũng chẳng đáng gì.

[Ông chủ, thời gian gần đến rồi, có ra tay không?]

[Hay là, ngài nghĩ lại lần nữa?]

Tài xế nhắn tin hỏi.

Ánh mắt Nam Nghiên Chu lạnh lẽo, nghiến răng trả lời:

[Ra tay]

Vốn dĩ hắn không định đi đến bước đường cùng này, chỉ muốn sai người phá hủy khuôn mặt của Jean mà thôi.

Đến nước này, tất cả đều do tên người nước ngoài kia tự chuốc lấy.

Ba ngày trước, vào đêm bị từ chối cầu hôn, Nam Nghiên Chu không cam lòng, lang thang quanh nhà Bạch Lộ, cuối cùng chặn được Jean đang ra ngoài lấy rượu.

Nam Nghiên Chu cố gắng kìm nén cảm xúc, quyết định cho anh một cơ hội rút lui trong yên ổn.

Dân số thị trấn phần lớn đã cao tuổi, trong thời gian ngắn rất khó thuê được tay liều mạng; đám người từng liên hệ lần trước cũng đều bị tóm vào đồn cảnh sát.

Người duy nhất chịu giúp hắn chỉ còn lại tên tài xế đó.

Tình thế khó khăn, Nam Nghiên Chu cũng không muốn dính đến án mạng.

Nếu có thể, hắn muốn khiến Jean rút lui mà không cần đổ máu.

Là người làm ăn, hắn hiểu rõ mọi chuyện đều có thể giải quyết bằng lợi ích.

Nam Nghiên Chu hứa sẽ cho Jean một khoản tiền kếch xù đủ để anh sống hưởng lạc suốt hai mươi năm không lo nghĩ.

Sau nửa ngày thuyết phục không có kết quả, Nam Nghiên Chu mất hết kiên nhẫn, túm cổ áo Jean, gằn giọng: "Cậu bị ngu à? Từng ấy tiền mà không cần, đầu óc có vấn đề rồi sao?"

"Cậu tưởng cảm giác mới mẻ mà Tiểu Lộ dành cho cậu có thể kéo dài bao lâu? Vài tháng? Nửa năm? Chắc chắn không phải cả đời đâu!"

"Chỉ là bạn giường thôi, cậu thật cho rằng mình là món ngon sao? Dám đem ra so với tôi à!"

"Tôi và Tiểu Lộ yêu nhau bao nhiêu năm rồi! Cậu là cái thá gì? Cậu chỉ là thú tiêu khiển tạm thời khi em ấy cô đơn thôi!"

Nam Nghiên Chu càng nói càng kích động, trông chẳng khác gì kẻ điên.

Hắn luôn tự cho mình là người lý trí, thế nhưng chỉ cần dính đến Bạch Lộ, hắn liền đánh mất kiểm soát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!