Chương 38: Tránh Thoát

Hai mắt Nam Nghiên Chu đỏ ngầu, tròng mắt như sắp nứt toang.

Thằng khốn này! Nó cố tình khiêu khích!

Rốt cuộc nó nghĩ mình có mấy cái mạng mà dám khiến hắn mất mặt trước mặt Bạch Lộ!

Bạch Lộ không hề hay biết chuyện gì đang diễn ra sau lưng, cậu chỉ khẽ thở dài, tiếc nuối vì toàn bộ kế hoạch của mình đã bị phá hỏng.

Chiếc bút ghi âm trong túi vẫn đang hoạt động, đó món quà của nhóm luật sư tặng cậu trước khi rời Esovia.

Muốn tống Nam Nghiên Chu vào tù, cậu phải có được bằng chứng mang tính quyết định.

Ví dụ như… Ghi âm được lời hắn tự thừa nhận tội lỗi của mình.

Bạch Lộ mời Nam Nghiên Chu vào nhà chỉ để gợi chuyện, không ngờ lại khiến Jean bị kích động.

Mọi thứ diễn ra quá bất ngờ, cậu hối hận vì không nói trước với "con chó vàng" to xác kia một tiếng.

Giờ thì e rằng không thể moi được thông tin gì có ích nữa.

Nam Nghiên Chu vốn là kẻ kiêu ngạo đến tận xương tủy, bị Jean nhìn thấy cảnh bản thân hạ mình đến mức này, chắc chắn hắn sẽ bùng nổ.

Và quả nhiên, đúng như cậu dự đoán.

"Hay lắm, rất hay." Nam Nghiên Chu siết chặt quai hàm, nghiến răng đứng dậy: "Hai người… Cứ chờ đó."

"Anh còn nhớ tin nhắn anh gửi cho tôi tối hôm đó không?" Bạch Lộ vỗ nhẹ đầu Jean, không hề quay lại.

Cơ thể Nam Nghiên Chu khựng lại, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Đêm sinh nhật của La Tân, hắn bị đâm sau lưng, hoàn toàn không kịp phản ứng. Đến khi nhận ra, Bạch Lộ đã rời đi.

Nam Nghiên Chu vất vả thu dọn mớ hỗn độn ấy rồi vội vàng đuổi theo.

Khi đó đầu hắn rối như tơ vò, chưa nghĩ nổi phải giải thích thế nào, chỉ biết nhất định phải giữ Bạch Lộ lại.

Giống như một loại dự cảm mãnh liệt.

Nam Nghiên Chu cố gắng tỏ ra bình tĩnh, tìm cách cứu vãn tình hình, nào ngờ vừa nói được hai câu đã bị Bạch Lộ đấm gục, ngã lăn ra đất miệng đầy bùn.

Vài phút sau, những người khác chạy tới, hốt hoảng đỡ hắn dậy.

Hắn ôm lấy khuôn mặt đau nhức, ngẩn ngơ đứng trong mưa.

Cũng chính lúc ấy, một tin nhắn đến.

Người gửi: Tiểu Lộ.

[Nam Nghiên Chu, chúng ta chia tay đi]

Nam Nghiên Chu há hốc mồm, liên tục dùng ngón tay lau đi nước mưa trên màn hình, cứ như lau sạch đi thì có thể nhìn thấy những lời hoàn toàn khác.

Nhưng dù có nhìn thế nào, hai chữ "chia tay" vẫn rõ ràng đến chói mắt.

Dòng suy nghĩ tắc nghẽn rồi chậm chạp vận hành lại.

Hắn lập tức gọi cho Bạch Lộ nhưng phát hiện mình đã bị chặn số.

Tin nhắn chia tay ấy chính là dấu chấm hết mà Bạch Lộ tự tay vẽ cho mối tình mười hai năm của họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!