Nam Nghiên Chu ngơ ngác nhìn Bạch Lộ đến mức quên cả lời muốn nói.
Giận dữ hay đau lòng, tất cả đều bị tạm thời thay thế bằng cảm giác ê ẩm khó tả ngay khoảnh khắc nhìn thấy cậu.
Sau nhiều tháng cách biệt, hắn lại một lần nữa nhìn thấy người yêu đã đột ngột gây chuyện rồi nhẫn tâm bỏ đi.
Nam Nghiên Chu nhận ra, có lẽ hắn chưa bao giờ thực sự trách móc đối phương.
Ngay cả bây giờ, khi tận mắt thấy cậu đang hú hí với người khác, hắn vẫn có thể trong thoáng chốc tìm ra lời bào chữa cho đối phương.
Nhất định là vì cô đơn.
Con người khi cô độc, quả thực sẽ có những hành vi thiếu lý trí.
Không sao cả.
Giờ hắn đã đến đây rồi, mọi thứ rồi sẽ trở lại đúng quỹ đạo.
"Tiểu Lộ…" Nam Nghiên Chu lúng túng nghịch bó hoa trong tay, cố tình không liếc nhìn tên tóc vàng đáng ghét kia thêm nữa.
Hắn khát khao Bạch Lộ nhìn thẳng vào mắt hắn và nói chuyện với hắn một lần nữa.
Nói gì cũng được.
Hoặc là ngạc nhiên vì sao hắn lại đột ngột xuất hiện, hoặc là chất vấn hành động thô lỗ vừa nãy của hắn, hoặc là giải thích hành vi trong quán vừa rồi.
Hoặc là… Hoặc là im lặng, chỉ cần chủ động bước vào vòng tay của hắn.
Nam Nghiên Chu khẽ mở rộng vòng tay, nỗi nhớ nhung cuồn cuộn như thủy triều, tim đập loạn xạ tưởng chừng như muốn vỡ tung lồng ngực.
Thời gian dường như trôi qua thật chậm chạp.
Đã bao lâu rồi? Một giây? Hai giây?
Hay là họ đã đối mắt với nhau như thế này suốt mấy phút?
Trong sự chờ đợi vô tận, cuối cùng Bạch Lộ cũng hành động.
Cậu dùng một tay cầm lấy bó hoa, lạnh lùng ước lượng trọng lượng.
Sau đó, thẳng tay ném mạnh vào mặt Nam Nghiên Chu.
Cánh hoa rơi lả tả, giấy gói hoa xinh đẹp cũng hoàn toàn trở thành rác rưởi rơi xuống đất cùng với những tờ tiền lúc nãy lăn vào bùn.
Bạch Lộ va vào Nam Nghiên Chu, bước ra ngoài.
Tiếng ong ong gây nhiễu loạn suy nghĩ kéo dài một lúc dường như có nguy cơ gây điếc.
Nam Nghiên Chu đưa tay ôm lấy tai phải bị đánh mạnh, quay người đuổi theo.
"Tiểu Lộ! Ti… Tiểu Lộ!"
Cổ họng hắn thắt lại, ngay cả hai từ đơn giản nhất cũng thốt ra một cách khó khăn.
Jean vẻ mặt âm trầm, dõi theo hai người lần lượt rời đi.
Cái tát bằng bó hoa đó không hề khiến anh cảm thấy khá hơn mà ngược lại càng dâng cao sự khó chịu.
Qua lâu như vậy rồi mà Nam Nghiên Chu vẫn có thể khơi dậy cảm xúc của Bạch Lộ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!