Jean bị cậu đá mà lại tỏ ra khoái chí, nghiêng người tựa ngoài cửa, tiếng cười sảng khoái.
Thật khó tưởng tượng, cùng một giọng nói đó mà khi đ*ng t*nh lại có thể phát ra tiếng thở khàn thấp đến như vậy.
Đầu tai Bạch Lộ ngứa ran.
Cậu dùng tay chà nhẹ rồi nhanh chóng tăng tốc rửa mặt mũi.
Hai ngày qua, trong phòng toàn là hơi thở ám muội, ngay cả nhân viên dọn phòng cũng không thể vào được.
Chỉ cần hơi lơ đãng một chút, suy nghĩ sẽ bị vô số hình ảnh chồng chéo kéo trở lại, kích phát khát vọng nguyên thủy khó khống chế.
Lần đầu của Jean là nửa tiếng, sau khi có kinh nghiệm, thời gian duy trì càng lúc càng dài.
Nếu mà còn tiếp tục nữa, chắc chắn sẽ vượt quá giờ trả phòng.
Bạch Lộ tuyệt đối không muốn giữa chừng bị tiếng gõ cửa hay chuông điện thoại làm gián đoạn.
Vậy nên, tốt nhất vẫn là về thôi.
Về lại thị trấn nhỏ của bọn họ, căn nhà nhỏ của bọn họ.
Có lẽ đêm khuya tĩnh lặng, có thể thử ở bãi cỏ trước sân?
Bạch Lộ vốc nước lên rửa mặt, cười đến mức suýt sặc.
Từ khi cùng Jean da kề da chạm vào nhau, thứ gì đó trong cậu cũng bị châm lửa, rồi từ đó càng lúc càng khó dập tắt.
Có nên nói ra không, chọc ghẹo Jean một chút?
… Thôi, bỏ đi thì hơn.
Jean tám phần mười sẽ hứng thú vô cùng, sau đó r*n r* quấn lấy cậu đòi thực hành ngay lập tức.
Bạch Lộ không dám đảm bảo mình có thể nhất quyết từ chối.
Sau khi trả phòng, họ đi dạo trung tâm thành phố mua sắm vài tiếng liền, phần lớn là trang phục thường ngày của mùa này, còn có không ít âu phục cao cấp, phải chờ thời gian may riêng mới xong.
Jean đặc biệt mê đồ đôi, từ quần áo đến giày, phối sẵn mấy bộ liền, thậm chí còn mua cả đồng hồ đôi.
Anh hy vọng mình và Bạch Lộ phải mang dấu hiệu người yêu thật rõ ràng, tốt nhất là đi trên đường cũng khiến người khác liếc qua là nhận ra ngay.
Bạch Lộ vốn không để tâm chuyện tiền bạc, tài sản tích lũy đến mức này, đối với cậu chỉ là những con số, nhưng lần nào cần thanh toán thì Jean cũng đều kiên quyết rút thẻ đen của mình ra.
"Quẹt thẻ chính là một trong những sức hấp dẫn của đàn ông đó, làm ơn, cho anh cơ hội thể hiện đi mà!"
"Anh muốn khiến em thích anh thêm một chút nữa."
"À đúng rồi, sau này thẻ của anh cũng giao cho em giữ luôn nhé… Làm ơn, đừng từ chối, em đồng ý giúp anh quản sổ sách rồi mà…"
Tên này rất hăng hái trong việc cộng thêm điểm mị lực cho bản thân và đặc biệt say mê với chuyện lấy tiền tiêu vặt từ tay Bạch Lộ.
Bạch Lộ nhận lấy chiếc thẻ kia, xoay xoay hai vòng tượng trưng rồi trả lại cho Jean: "Đây chính là tiền tiêu vặt em cho anh, cầm lấy."
Gương mặt Jean lúc đó thật đặc sắc.
Vừa hơi thất vọng, lại vừa có chút vui vẻ, cả người rơi vào trạng thái rối rắm hết sức, thuận tay đi ngang qua một tiệm xăm.
Bạch Lộ thở phào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!