Bạch Lộ không ngờ Jean sẽ bất ngờ tham gia, cậu luống cuống rút ra, hai tay chống lên tường gạch men trơn trượt, chăm chú nhìn một giọt nước được hơi nóng tích tụ dần dần.
Đến một khoảnh khắc, giọt nước ấy lặng lẽ trượt xuống.
Khoảnh khắc ấy rất đột ngột, nằm ngoài dự đoán của cả hai người.
Động tác của Jean hơi khựng lại, một lát sau, anh lại tiếp tục dò xét.
Giọt nước lớn hơn lăn xuống, bị ngón tay móc lên của Bạch Lộ miết thành một vệt dài.
Jean như khám phá ra lục địa mới, hứng thú dâng trào, thậm chí còn tạm quên cảm giác của tiểu Jean.
Bạch Lộ trước nay chưa từng lộ ra dáng vẻ như vậy trước mặt anh.
Lửa đun nóng lò từ một khúc củi tăng lên thành hai, rồi lại thêm khúc thứ ba.
Ngọn lửa thiêu đốt khúc củi khô nổ tí tách, nướng nóng gáy và vành tai Bạch Lộ đến đỏ ửng.
Tiểu Bạch Lộ đã ở nơi lạnh lẽo quá lâu, nay cuối cùng cũng cảm nhận được hơi ấm dễ chịu, không nhịn nổi nhảy nhót.
Jean nhận ra tâm tư của cậu nhóc ấy. Nhân lúc còn rảnh ra một bàn tay, anh dịu dàng dỗ dành cảm xúc cho nó.
Ban đầu Bạch Lộ vẫn vô thức cắn môi, cố sức kiềm chế.
Nhưng rất nhanh, cậu nhận ra mình hoàn toàn chẳng cần phải kìm nén.
Cậu là người tự do, đây là phòng của cậu, phía sau là người cậu yêu.
Quang minh chính đại, không cần rụt rè nơi văn phòng nữa, cũng chẳng phải cắn răng nhịn khi đối phương bất ngờ nhận điện thoại công việc.
Cậu có đủ tư cách thảnh thơi tận hưởng tất cả.
Bạch Lộ nhắm mắt lại, hoàn toàn thả lỏng bản thân.
Khoảnh khắc sữa bò ập tới còn sớm hơn cậu tưởng, cậu dựa trán lên tường gạch lạnh buốt, rồi khẽ nghiêng đầu, áp gò má ửng nóng lên.
Cảm giác hạ nhiệt vô cùng thoải mái, nếu lúc này có thể uống ngụm nước thì tốt biết bao.
Một bàn tay to dịu dàng xoay mặt cậu lại, ánh mắt Bạch Lộ mông lung, trong mơ hồ mà hôn lên người mình yêu.
Tiểu Jean nắm đúng thời cơ, chậm rãi, từng chút từng chút tiến vào.
Hiệu quả thả lỏng rất tốt, Jean làm mọi thứ hoàn hảo, nhưng đến khi thật sự tiếp nhận thì vẫn có phần gượng ép.
Tiểu Jean thực sự quá khoa trương.
Bạch Lộ thậm chí cảm thấy còn đau hơn lần đầu tiên của mình.
Thấy quả thực hơi khó khăn, lưng Jean đã rịn một tầng mồ hôi mỏng, thỉnh thoảng lại ngừng lại, đợi Bạch Lộ thích ứng rồi mới tiếp tục.
Bạch Lộ biết rằng kéo dài dày vò thế này chỉ khiến chiến tuyến càng lê thê.
Có lúc, vẫn nên một hơi xông thẳng thì tốt hơn.
Jean quá để tâm đến cậu, không nỡ để cậu chịu một chút đau đớn nào.
"Không… Không sao." Bạch Lộ cố khiến giọng điệu nghe có vẻ tự nhiên: "Em thích như vậy."
Câu này không chỉ là để an ủi Jean.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!