Chương 32: Cửa Kính

Ba phút sau khi cảnh sát tới hiện trường, đội vệ sĩ của Bạch Lộ mới chật vật chạy đến.

Những người này ai nấy đều là dáng vẻ cao to vạm vỡ, trông có vẻ thân thủ không tệ, vậy mà thương tích lại rất nặng.

Có hai người thậm chí còn bị đánh rụng cả răng.

Người đội trưởng mồ hôi đầm đìa, vừa thở hổn hển vừa giải thích rằng anh ta vừa báo cáo tình hình cho Bạch Lộ xong thì lại gặp một nhóm đối tượng cực kỳ khó đối phó.

Sức chiến đấu của chúng rất mạnh, ra tay chẳng màng sống chết.

Phân tích sơ bộ, những kẻ nguy hiểm nhất đã bị bọn họ chặn lại, còn nhóm mà Bạch Lộ và Jean đụng phải chỉ là đám tàn dư còn sót lại.

Chỉ là họ không ngờ, trong tay đám gà mờ đó lại có súng.

Gã đàn ông lưỡi rắn và tên xỏ khuyên mũi đều bị thương rất nặng. Bạch Lộ vốn tưởng hai người đó đã chết, nào ngờ sau khi cảnh sát kiểm tra hơi thở, lại xác định rằng vẫn còn có thể cứu được.

Ba kẻ khác đang bỏ trốn, cảnh sát lập tức tiến hành truy bắt theo lời mô tả của Bạch Lộ. Chỉ là trên đường phố ở nước ngoài rất hiếm khi có camera giám sát nên trong thời gian ngắn khó mà tìm ra người.

May thay, những kẻ còn lại trong nhóm côn đồ đều đã bị đội vệ sĩ khống chế, nhân chứng vật chứng đều đầy đủ.

Xe cứu thương còn cần một lúc nữa mới tới. Những kẻ bị thương nặng được giữ nguyên tại chỗ chờ đưa đi cấp cứu, còn những người khác thì bị đưa hết về đồn để làm biên bản.

Jean lo lắng sốt ruột, dùng ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt lên khóe môi sưng đỏ của Bạch Lộ, tưởng rằng chỗ này của cậu bị đánh trúng.

"Vết này là anh cắn." Bạch Lộ ngẩng đầu, ánh mắt phức tạp.

Cậu thừa nhận, bầu không khí vừa rồi quả thật rất dễ đ*ng t*nh, mà bản thân cậu cũng đã chủ động khơi gợi một chút.

Nhưng không ngờ Jean lại dễ dàng mất kiểm soát đến vậy.

Đó không phải là kiểu "nụ hôn Pháp" cậu vốn quen thuộc, mà là kiểu môi và lưỡi suýt nữa đều bị nuốt trọn.

Muốn dỗ dành "con chó vàng" đang lên cơn thực sự không dễ.

Bạch Lộ phải tốn không ít sức mới khiến Jean chịu buông mình ra trước khi cảnh sát chạy đến.

Khi bị trách cứ, vẻ mặt Jean lập tức trở nên thú vị, xấu hổ, áy náy, xen lẫn khát vọng không thể che giấu.

Anh muốn hôn sâu hơn nữa, đã vậy còn tuyệt đối không cam lòng chỉ dừng lại ở một nụ hôn.

Một khi đã nếm vị mặn của nước biển, người ta sẽ không thể dừng lại chỉ bằng ý chí.

Trước khi cạn kiệt sức lực, họ sẽ không ngừng đòi hỏi, không bao giờ thấy đủ.

Bạch Lộ biết rõ cái tên này đang nghĩ gì.

Cậu nghiêng đầu, tránh đi ánh mắt nóng rực gần như hóa thành thực thể kia.

Đồ ngốc, bình tĩnh lại một chút đi.

Thật sự muốn căng lều nhỏ giữa cái đồn cảnh sát ồn ào này à?

Cảnh sát thẩm vấn rất chi tiết. Do vụ án lần này liên quan đến quá nhiều người, cục trưởng đặc biệt phê duyệt, ra lệnh tăng gấp đôi cường độ truy bắt.

Một tiếng sau, ba kẻ trốn chạy đã bị bắt giữ thành công.

Tính cả nhóm theo từ trấn nhỏ ra, số côn đồ muốn gây rắc rối cho Bạch Lộ lên tới hơn bốn mươi người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!