Bạch Lộ trả lời ngắn gọn rồi khóa màn hình, tránh để Jean thấy nội dung.
Bãi đỗ xe ở ngay phía trước, lên xe rồi chạy thẳng đến khách sạn, tốt nhất đêm nay không ra ngoài nữa là ổn.
Không cần phải để Jean lo lắng theo.
Nếu thiếu vệ sĩ có thể lập tức tăng cường, dù đúng là do Nam Nghiên Chu giở trò, hắn cũng không dám làm chuyện này trở nên quá mức ầm ĩ.
Thật sự là người do Nam Nghiên Chu phái đến sao?
Mục đích là gì? Bắt cậu về?
Thái dương Bạch Lộ hơi nhói đau, cứ cảm thấy có gì đó không ổn.
Nam Nghiên Chu không phải kiểu người hành sự hấp tấp, lần trước còn lớn tiếng nói sẽ tự đến tìm cậu, sao giờ lại đổi ý đột ngột?
Trừ phi đã xảy ra chuyện gì đó kích động đến thần kinh của hắn.
Chẳng lẽ Nam Nghiên Chu đã biết quan hệ giữa cậu và Jean?
Mi mắt phải Bạch Lộ khẽ giật hai cái, cậu khó chịu vô cùng.
"Tiểu Lộ?" Jean luôn theo dõi sự biến đổi cảm xúc của Bạch Lộ: "Có chuyện gì sao?"
Anh vẫn luôn nhìn cậu.
Dù là phản ứng nhỏ nhất cũng không lọt khỏi mắt anh.
"Hơi mệt thôi." Bạch Lộ bóp nhẹ lòng bàn tay Jean: "Đi nhanh thôi."
Người trên phố đã thưa hơn hẳn so với buổi sáng, con hẻm họ đi vào lại càng hoang vắng.
Tường gạch đỏ đầy rẫy graffiti bẩn thỉu, đoạn đẹp nhất đã bị phun sơn đen đè lên, bên cạnh còn có đủ thứ từ ngữ th* t*c chửi rủa và khiêu khích người ta..
Jean liếc nhìn về phía sau rồi bỗng nhiên dừng lại, rút chìa khóa xe đưa cho Bạch Lộ: "Ra khỏi con đường này rẽ phải là tới, em tìm được xe chứ? Còn nhớ biển số không?"
Bạch Lộ không nhận lấy: "Anh làm gì?"
"Ờ, anh muốn đi vệ sinh." Jean xoa bụng, cười gượng.
"…Không nhịn thêm được sao?"
"Haha, không chịu nổi, nãy xem trận đấu cũng chưa đi lần nào."
"Ở đây thì đào đâu ra nhà vệ sinh?"
"Giải quyết tại chỗ thôi." Jean nhún vai: "Em đi trước đi."
Bạch Lộ nhìn anh thật sâu rồi ngoái đầu lại phía sau.
Con đường họ vừa đi qua đã bị ba người chắn lại.
Không giống du khách bình thường, dân du côn chỉ cần đứng đó thôi cũng tỏa ra khí thế "chẳng lành".
Tóc nhuộm loang loáng như đèn giao thông, mặt đầy khuyên sắt, một tên cầm gậy bóng chày, nhếch môi cười nham hiểm, lè cái lưỡi rắn chẻ đuôi ngoe nguẩy khiêu khích hai người.
"Dụ em đi?" Bạch Lộ siết chặt nắm đấm.
"Không sao, anh lo được." Jean đứng chắn trước mặt cậu, dùng ánh mắt đe dọa lũ đó: "Yên tâm, đánh không lại thì anh chạy, em trước tiên…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!