Chương 30: U Mê Quá Mức

Jean không ngờ mình lại nói lâu đến vậy, đến khi hoàn hồn thì phát hiện khán giả xung quanh đã bắt đầu đứng dậy đi lại.

Giờ nghỉ đã tới.

Đội Mặt Trời dẫn trước, đội Móng Ưng tạm thời bị thua điểm.

Họ đã lỡ mất đoạn kịch tính nhất.

Bạch Lộ dõi mắt nhìn xuống sân bóng, sắc mặt bình tĩnh đến mức không thể đoán nổi cậu đang nghĩ gì.

Jean bất an, anh rất sợ Bạch Lộ như thế này, thà cậu mắng anh vài câu, đánh cho hai cái còn hơn.

Yêu hay ghét đều phải tích lũy tới một mức nào đó mới đủ sâu đậm, điều khiến anh lo là đến tư cách chọc giận Bạch Lộ mình cũng không có.

Tiếng hoan hô bỗng dâng lên như sóng triều, Jean ngẩng đầu, phát hiện màn hình lớn trên sân đang bắt đầu tương tác với khán giả.

Xong đời rồi! Thật sự là thời điểm tệ nhất!

Jean hối hận vì đã không ghi lại số của người quay phim, giờ đến việc hủy vào phút cuối cũng không làm được.

Gương mặt mình đang khóc đến thảm hại như thế này, chắc chắn trông ngốc nghếch hết chỗ nói.

Anh không muốn bị chiếu lên màn hình lớn.

Bạch Lộ cũng tuyệt đối sẽ không hôn anh.

Quá xấu hổ, phải nghĩ cách đưa Bạch Lộ đi ngay!

"C… Có muốn đi vệ sinh không?" Jean liều mình hỏi.

Bạch Lộ lắc đầu, nhích đầu gối sang bên: "Anh đi đi."

Không được, tuyệt đối không thể.

Ngồi bên phải Bạch Lộ là một ông người Đức cũng tóc vàng, lỡ như quay phim nhìn nhầm, đưa nhầm gã đó lên thì sao?

"Vậy, có muốn ra ngoài đi dạo không?" Jean mồ hôi đầm đìa: "Giờ nghỉ khá dài đó."

Bạch Lộ trông như đang lửng lơ suy nghĩ, hờ hững đáp một tiếng, vẫn không có ý định đứng dậy.

Thấy ống kính liên tục chuyển cảnh, càng lúc càng tiến gần khu 202, Jean nóng ruột đến mất bình tĩnh: "Thực ra… Trận này cũng hơi nhàm chán, trời lại nóng, hay là chúng ta…"

"Jean." Bạch Lộ nghiêng đầu, bình thản nhìn anh: "Anh lại giấu em chuyện gì?"

Sắc mặt Jean tái xám, cảm giác như bản thân đang lao thẳng trên con đường tìm chết.

Ý thức được đối phương thực sự đang che giấu điều gì đó, Bạch Lộ cau mày, lia mắt nhìn quanh, rồi phát hiện Jean dường như rất chú ý đến màn hình lớn kia.

Trong khung hình, một đôi tình nhân vừa được lựa chọn, nhân cơ hội quấn quýt ôm hôn đầy phấn khích.

Khu 198, khu 199… Quay phim theo thứ tự rất quy củ.

Đến khu 200, người đàn ông được chọn giống như đã chuẩn bị từ trước, rút nhẫn ra, quỳ một gối, cầu hôn cô bạn gái đang che miệng hét lên kinh ngạc.

Hồi tưởng lại việc Jean lúc mở màn lại đi đường vòng kỳ lạ mà biến mất, Bạch Lộ nhướng mày, khóe môi khẽ giật nhẹ.

Đồ ngốc, lại chơi trò này sao.

Quan hệ đôi bên còn cách xa ngàn dặm với chuyện cầu hôn, thứ Jean muốn, tám phần chỉ là một cái hôn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!